càng khả nghi hơn a? Hẳn không ai biết
chuyện chúng ta kết hôn?”. Cô nhìn anh.
Anh sửng sốt, lập tức thề son sắt. “Từ hôm nay trở
đi, không ai không biết”.
Mạnh Thiên Bình nhẹ nhún vai, tỏ vẻ cô không ngại.
“Mẹ gọi điện nói với em, sáng nay có rất nhiều người mang quà tới, nói là anh
đặt, chuyện gì vậy?”. Cô hỏi anh, đồng thời chỉ ra đây là nguyên nhân cô tới.
“Đó là sính lễ”. Anh chu môi.
“Sính lễ?”. Cô mờ mịt lặp lại.
“Cảm tạ mẹ đã nuôi lớn con gái và gả cho anh. Anh
nghĩ nếu trực tiếp tặng tiền cho mẹ nhất định mẹ sẽ không lấy, nhưng nếu đã mua
thành vật phẩm, mẹ không thể không nhận”. Anh nhếch miệng. “Trực giác của anh
chuẩn không, bà xã?”.
“Anh căn bản không cần làm vậy”. Cảm động tràn cõi
lòng, cô nhìn anh, giọng khàn khàn.
“Đương nhiên cần. Em đã là vợ anh, mẹ em chính là mẹ
anh, không có đạo lý nào con gái cuộc sống sung túc lại để cha mẹ sống khốn
đốn, tuyệt đối không được để chuyện đó xảy ra, quan trọng nhất là – ”. Anh nhìn
cô dịu dàng. “Anh không muốn em sống trong cuộc sống đầy đủ lại luôn áy náy vì
người nhà khổ sở”.
Nhìn anh, nhớ tới câu “Anh biết rồi” anh nói ngày
hôm qua, Mạnh Thiên Bình rốt cuộc không kìm được nhào vào lòng anh, gắt gao ôm
lấy cổ anh, giống như muốn hòa mình vào trong anh, trở thành 1 bộ phận trong
đó.
Vì sao anh tốt với cô như vậy, hết lòng như vậy, yêu
ai yêu cả đường đi, hết thảy đều cứ như đương nhiên, cô có tốt vậy sao, có đáng
giá để anh trả giá nhiều như vậy sao?
Không. Cô không tốt như vậy, tạm thời bây giờ thì
không, nhưng sau này nhất định cô sẽ càng ngày càng tốt hơn, để anh không bao
giờ có cơ hội hối hận vì đã yêu cô. Cô thề với trời.
“Chồng à”. Cô chôn mặt ở vai anh, lần đầu tiên gọi
anh thân mật như thế.
“Ừ?”. Anh trả lời, sau đó bổ sung thêm 1 câu. “Anh
thích em gọi anh như vậy”.
Cô không tự chủ được mỉm cười, chậm rãi ngẩng đầu
lên từ lòng anh. Hốc mắt cô ngập nước, vừa lo lắng vừa dạt dào yêu thương.
“Em yêu anh”.
Câu trả lời của anh là vuốt ve mặt cô, tiếp tục hôn
cô thật dịu dàng, rất lâu, rất lâu –
Vốn dự tính ngày nghỉ cuối tuần cùng vợ về nhà mẹ vợ
giúp bà sơn phòng, thuận tiện xem có cần đổi hoặc bỏ vật dụng gì không, không
ngờ bữa ăn “Tân nương tuyển chồng” bị anh quên khuấy mất lại đột ngột nhảy xổ
ra, quấy phá kế hoạch.
Ngắt điện thoại mẹ gọi tới, Dịch Tử Xá nhăn mặt khó
chịu.
Mạnh Thiên Bình bưng trà nóng vào thư phòng, thấy
mặt anh như vậy.
“Sao vậy anh?”. Cô quan tâm hỏi.
“Mẹ anh vừa gọi điện thoại nói địa điểm và thời gian
của buổi gặp-mặt-thân-mật thứ 7 này”.
Cô tròn mắt, cảm giác có điểm kì quái mà không biết
là cái gì, đành phải im lặng đưa chén trà cho anh.
Anh nhận, đặt xuống bàn làm việc, sau đó đặt cô ngồi
lên đùi mình, ôm cô mà hỏi. “Em đang nghĩ gì? Nói cho anh biết”.
“Anh làm sao biết em đang nghĩ?”. Cô tò mò.
“Đoán”.
“Vậy cũng được nữa hả?”. Cô dở khóc dở cười.
“Vì em đột nhiên im lặng”. Anh trả lời đứng đắn, sau
đó lại hỏi. “Em đang nghĩ gì?”.
“Chỉ là 1 suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu thôi, em
không nghĩ gì nhiều cả”. Cô im lặng trong chốc lát, rồi giải thích với anh, để
anh khỏi hiểu lầm.
“Suy nghĩ lóe lên đó là gì?”. Anh muốn hỏi cho ra
lẽ.
“Chỉ là… Ừm, vì sao anh không kể với mẹ anh chuyện
anh đã kết hôn?”. Cô do dự 1 chút, lần lữa 1 chút, mới cúi đầu nhỏ giọng nói.
Anh ngạc nhiên. “Em không phải đang buồn vì anh chưa
giới thiệu em cho ba mẹ đó chứ?”.
“Không phải”. Cô nhanh chóng phủ nhận, nhưng trong
giọng nói vẫn nghe ra được 1 chút để bụng, thật là đáng yêu.
Dịch Tử Xá kìm lòng không được ôm cô chặt hơn, hôn
má cô, rồi giải thích.
“Giống như em hiểu tính mẹ em ra sao, thì anh cũng
hiểu tính ba mẹ anh như vậy. Ba anh là hội trưởng hội chìu vợ, đáp ứng mọi yêu
cầu của mẹ anh, muốn anh ngoan ngoãn đi dự mấy bữa ăn thân mật – yêu cầu duy
nhất của mẹ anh gần 10 năm, nếu anh không đi nhất định sẽ bị ba đánh chết”.
“Về phần vì sao anh không kể cho mẹ biết chuyện
chúng ta đã kết hôn, lý do cũng vì không muốn bị ba đánh chết. Chờ cự tuyệt đối
phương rõ ràng đã, mới tới thẳng thắn thú nhận và xin lỗi mẹ, kết quả tuy chỉ
có 1, nhưng quá trình sẽ hoàn toàn khác, thậm chí kết cục của anh cũng khác
luôn”.
Nhìn mặt anh nghiêm trọng, mặt Mạnh Thiên Bình cũng
bất giác nghiêm trọng theo.
“Ba anh thật sự đánh anh à?”. Cô nhịn không được
hỏi.
“Tính anh hoàn toàn là phiên bản của ba đó, em thấy
có hay không?”. Anh không đáp, hỏi lại.
Cô nhìn chăm chú, sau đó lắc đầu. “Không đâu. Nếu
anh thật sự giống tính ba, vậy ba sẽ không đánh người”.
“Vì sao?”.
“Vì anh cũng không đánh người”.
Nghe thấy cô trả lời không chút do dự, Dịch Tử Xá nhịn
không được cười khẽ 1 tiếng, cúi người hôn cô.
“Không được chắc chắn như vậy, thực tế anh sẽ đánh
người, nhưng chỉ không đánh trẻ con & phụ nữ thôi, ba anh cũng vậy. Đáng
tiếc, anh không phải phụ nữ, cũng không phải trẻ con, nên anh phải thận trọng
như vậy, hiểu chưa?”.
“Cho nên ba anh thật sự sẽ đánh anh?”.
“Nếu anh dám chọc mẹ anh tức giận hoặc đau lòng thì
– đúng vậy, ba sẽ đánh”. Anh gật đầu.
Mạnh Thiên Bình v