ày là nơi anh từng muốn cùng Lâm Vi ở sau khi kết hôn.
“Thác. Anh quả nhiên là thông minh nhất.” Khoé môi Lâm Vi hiện lên một nụ cười, biết anh nhất định sẽ đoán được.
“Là em đủ thông minh. Lâm Vi, trước kia anh thật quá coi thường em rồi.” Tư Đồ Thác nhìn chằm chằm cô không thể không một lần nữa xem kỹ cô, cô thậm chí có tâm tư kín đáo như vậy, biết nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, mình cũng thật sự là rất hồ đồ, lại có thể không ngờ tới chuyện này.
“Anh không phải không đoán được mà là bởi vì trong lòng rất lo lắng. Tục ngữ nói đúng, quá lo lắng sẽ bị loạn, anh nhất định là sẽ không ngờ tới cô ấy ở ngay bên cạnh anh. Cảnh sát đương nhiên cũng không nghĩ tới sẽ đi điều tra nhà của anh.” Lâm Vi nói, cô không phải là không thông minh, cô cũng tự tin mình không hề thua kém so với Âu Dương Điệp, chính là anh không yêu cô.
“Cô thật âm hiểm.” Mã Tiểu Dung cắn răng nhìn cô trừng trừng. “Cô tốt nhất nên cầu cho Tiểu Điệp không có chuyện gì, nếu không tôi sẽ không tha cho cô.”
“Cô Mã. Những lời này hình như cô không nên nói mới phải, cô cướp lời của Thác rồi.” Lâm Vi nhìn cô, khoé môi mang theo nụ cười mơ hồ, giải thoát rồi cô cũng thoải mái hơn. Thì ra mọi chuyện không phải phức tạp như vậy, cảm giác buông tha cho chính mình thật thoải mái, bầu trời cũng rộng lớn hơn. Xe vừa dừng lại, Tư Đồ Thác cùng Mã Tiểu Dung lập tức nhảy xuống muốn chạy vào trong biệt thự.
“Các người đi đâu vậy?” Lâm Vi xuống xe liền kêu họ dừng lại.
“Cô có ý gì? Tiểu Điệp không có ở bên trong sao?” Mọi người đồng thời dừng lại, quay đầu nhìn cô chằm chằm.
Lâm Vi không nói gì, liếc bọn họ một cái, xoay người đi về phía ga ra.
“Chẳng lẽ cô ấy nhốt Tiểu Điệp vào gara?” Sắc mặt Tư Đồ Thác lập tức trầm xuống, đáng chết, nơi này vừa tối lại vừa bẩn.
Cửa gara chậm rãi được cuốn lên, ánh sáng chói mắt khiến Âu Dương Điệp phải nhắm mắt lại.
“Tiểu Điệp.” Tư Đồ Thác từng bước chạy vào liền nhìn thấy trên khuôn mặt cô tràn đầy nước mắt, tay chân đều bị trói chặt, miệng cũng bị nhét một mảnh vải.
“Tiểu Điệp.” Mã Tiểu Dung cũng chạy đến nơi, nhìn thấy bộ dạng thê thảm của cô, trong lòng chua xót không thôi, bọn họ lập tức cởi bỏ dây trói cho cô.
“Thác, Tiểu Dung.” Âu Dương Điệp kinh ngạc nhìn anh, đôi mắt lập tức ngập nước.
“Tiểu Điệp. Không cần sợ, anh tới rồi đây.” Tư Đồ Thác ôm chặt lấy cô, đau lòng muốn ôm chặt cô trong lòng mình.
“Thác. Anh đến rồi, Rốt cuộc anh cũng đã đến.” Âu Dương Điệp ôm lấy anh.
“Lâm Vi. Sao cô dám đối xử với Tiểu Điệp như vậy?” Mã Tiểu Dung tức giận, tay run run nắm chặt thành quyền.
Tư Đồ Thác buông Tiểu Điệp ra, tức giận quay đầu lại trừng mắt nhìn Lâm Vi, đột nhiên vươn tay ra.
Lâm Vi nhắm mắt lại, thân thể không di động chút nào, đánh đi, một chút ân tình cuối cùng cũng không còn, khiến cô hoàn toàn hết hi vọng.
Khi bàn tay đụng đến mặt cô, Tư Đồ Thác đột nhiên dừng lại đỡ lấy Tiểu Điệp lạnh lùng nói: “Lâm Vi, từ nay về sau hai chúng ta không ai nợ ai.”
“Được. Hai chúng ta không ai nợ ai.” Lâm Vi thản nhiên trả lời.
“Tiểu Điệp. Cậu có sao không? Có bị thương không? Cô ta có làm hại cậu không?” Mã Tiểu Dung nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, hỏi.
“Tiểu Dung, mình không sao cả.” Âu Dương Điệp trả lời, hiện tại cô chỉ muốn biết rốt cuộc Thác có cùng cô ấy kết hôn hay không nhưng vẫn chưa có cơ hội mở miệng.
“Thật xin lỗi. Cô Lâm Vi, mời cô đi cùng chúng tôi, cô bị tình nghi vì tội bắt cóc.” Mấy cảnh sát từ phía sau đi tới nói với cô.
“Được. Có thể chờ tôi một lát được không?” Lâm Vi gật đầu, vẻ mặt thản nhiên không chút hoảng sợ.
Vài người quay đầu nhìn Tư Đồ Thác thấy anh gật gật đầu.
“Chúng ta đừng đứng ở đây, đi vào phòng khách thôi.” Vi Thừa An nói xong, mọi người đều đi theo anh vào trong biệt thự.
Tư Đồ Thác cẩn thận dìu Âu Dương Điệp đi ở phía sau.
“Tiểu Điệp, có đau không?” Cầm cổ tay bị trói có vết hồng hồng, lần đầu tiên anh hận mình không thể bảo vệ tốt cho cô.
“Thác. Em không sao.” Âu Dương Điệp mỉm cười trấn an anh, có anh thì chút đau đớn này có đáng gì, cô nhìn anh vài lần mới mở miệng hỏi: “Thác. Anh cùng cô ấy?”
“Yên tâm, không có gì cả.” Tư Đồ Thác biết cô muốn hỏi điều gì, lúc này thuật lại ngắn gọn tất cả mọi chuyện.
“Cô ấy đổi ý.” Âu Dương Điệp ngây ngốc nhìn anh, “Vì sao? Cô ấy hao hết tâm tư không phải muốn gả cho anh sao?”
“Anh cũng không biết. Nhưng mà đáp án này chúng ta chắc sẽ nhanh chóng biết được, chúng ta vào thôi.” Tư Đồ Thác nhẹ nhàng giúp đỡ cô.
“Lâm Vi. Cô có chuyện gì thì nói mau, chúng tôi không có thời gian nghe cô lôi thôi dài dòng.” Mã Tiểu Dung nói giọng gay gắt, hận không thể để cảnh sát lập tức đưa cô ta đi.
“Thác. Anh biết không?” Lâm Vi nhìn mọi người, trong m