XtGem Forum catalog
Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325661

Bình chọn: 9.5.00/10/566 lượt.

g cho nên không thể trở thành bạn bè.

“Vậy cả đời sau chúng ta trở thành bạn bè cũng được.”

“Đuợc.” Lâm Vi trả lời rồi xoay người nhìn Vi Thừa An nói: “Anh Thừa An, cám ơn anh thời gian qua đã chăm sóc em.”

“Vi Vi, em quả nhiên đã không làm anh thất vọng.” Anh mỉm cười nhìn cô, cô vẫn là cô gái hiền thục lương thiện ngày xưa.

“Em sao có thể để anh thất vọng được chứ, có đôi khi em thật sự suy nghĩ vì sao anh không thương em hoặc là em không thương anh đi.” Lâm Vi nghịch ngợm cười ra vẻ cao hứng, kỳ thật anh cũng rất tốt, chỉ là giữa bọn họ không có tình yêu, chỉ có tình bạn.

“Nếu không bây giờ chúng ta thử bắt đầu cũng không muộn.” Vi Thừa An cũng nói giọng trêu đùa với cô, trong mắt che dấu một chút đau lòng.

“Đã muộn.” Lâm Vi nở nụ cười: “Em phải rời khỏi Đài Loan.”

“Vi Vi, em phải đi đâu?” Vi Thừa An sửng sốt hỏi, mọi người cũng nghi hoặc nhìn cô.

“Xuất ngoại nha.” Lâm Vi nhìn Tư Đồ Thác nói: “Anh đã nói sẽ bồi thường cho em, phí dụng này em sẽ nhận, bây giờ anh sẽ không hối hận chứ?”

“Sẽ không. Em muốn đi nước nào, anh nhờ bạn giúp em.” Tư Đồ Thác lắc đầu, đột nhiên trong lúc đó cảm thấy cô kỳ thật cũng rất đáng yêu.

“Nước Pháp. Em muốn đến Pháp để học thiết kế thời trang, giấc mơ của em cuối cùng cũng có cơ hội trở thành hiện thực.” Lâm Vi trả lời, cô đã sớm chuẩn bị tư tưởng thật tốt.

“Được.” Tư Đồ Thác không chút do dự đáp ứng, đừng nói là nước Pháp thậm chí là lên mặt trăng anh cũng sẽ nghĩ cách giúp cô thực hiện.

“Được rồi, tạm biệt.” Lâm Vi cúi chào mọi người ra vẻ nhẹ nhõm bước tới bên cạnh Vi Thừa An ôm lấy cánh tay anh: “Anh Thừa An, đưa em về nhà đi.”

“Đi thôi.” Thừa An cùng cô đi ra khỏi biệt thự. Bước ra khỏi biệt thự kia một khắc cô biết cô đã hoàn toàn chấm dứt mọi chuyện: “Thác. Hẹn gặp lại.”

Âu Dương Điệp tựa trước ngực anh nhìn bóng dáng của cô dần dần biến mất: “Thác, rốt cục chúng ta có thể ở cùng một chỗ không phải lo sợ.”

“Tư Đồ chủ tịch. Chúng tôi đi trước.” Vài người bạn cảnh sát lên tiếng, sự việc đã giải quyết xong bọn họ không thể cứ ở đây làm kẻ dư thừa.

“Được. Mọi người vất vả rồi. Tạm biệt.” Tư Đồ Thác trả lời.

“Tiểu Điệp. Mình cũng đi thôi, lúc khác đến xem cậu.” Mã Tiểu Dung biết chính mình cũng nên cáo từ.

“Tiểu Dung, không ở lại một chút sao?” Âu Dương Điệp thuận miệng hỏi.

“Ở lại làm gì? Làm bóng đèn cho hai người sao?” Mã Tiểu Dung liếc mắt nhìn cô một cái, mình còn có thể không về được sao.

Âu Dương Điệp nhịn không được cười nói: “Cậu nói chuyện có thể không cần nói trắng ra như vậy được không?”

“Nếu không mình ngồi lại một lúc vậy.” Mã Tiểu Dung cố ý muốn ngồi xuống.

“Tiểu Dung.” Âu Dương Điệp buồn cười nhìn cô.

“Được rồi. Hai người ân ân ái ái đi, xong rồi mình lại đến.” Mã Tiểu Dung nói xong liền rời khỏi biệt thự.

Cả biệt thự to như vậy bây giờ chỉ còn lại hai người bọn họ, bốn mắt thâm tình nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ đều ở trong ánh mắt.

Tư Đồ Thác lấy tay nâng mặt cô mang theo kích tình điên cuồng hôn trụ đầu lưỡi của cô, trong miệng không ngừng thăm dò cuốn lấy.

Âu Dương Điệp ôm chặt thắt lưng anh làm cho thân thể kề sát người anh, hôn đáp trả.

Bọn họ tựa như một đôi tình nhân cửu biệt gặp nhau, tham lam hưởng thụ lẫn nhau. Âu Dương Điệp thở hổn hển, ngước đôi mắt đẹp nhìn anh, khẽ cười, trong lòng vô cùng hạnh phúc, không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả.

“Đang cười cái gì?” Tư Đồ Thác nhìn cô yêu thương.

“Thác. Em rất cảm động và vui vẻ, không nghĩ tới mọi chuyện đều có thể giải quyết dễ dàng như vậy, cho dù em bị nhốt ở đây hai ngày cũng không một câu oán hận, nghĩ đến hạnh phúc cả đời sau này thì chút đau khổ ấy có là cái gì.”

“Cô bé ngốc. Bị nhốt hai ngày em có thể chịu được nhưng còn bảo bối thì làm sao bây giờ?” Tư Đồ Thác lấy tay vuốt nhẹ lên bụng cô.

“Con và em đều rất kiên cường.” Âu Dương Điệp đặt tay lên tay anh: “Thác, em nghĩ ngay từ đầu cô ấy đã không có ý xấu, nếu thật sự muốn hại em và đứa bé thì bây giờ em đã không thể an toàn đứng trước mặt anh được.”

“Ừm. Cô ấy chắc đã suy nghĩ kỹ, biết chúng ta sẽ không truy cứu nên đã chuẩn bị tư tưởng đến Pháp.” Tư Đồ Thác gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Nhưng cô ấy đã thật sự doạ em sợ. Thác, cô ấy làm sao uy hiếp được anh cưới cô ấy.” Âu Dương Điệp nghĩ lại khi bị cô bắt cóc, chính mình thực sự hoảng sợ.

“Đương nhiên là dùng em và đứa bé. Ngày hôm qua cô ấy tìm anh, nói nếu anh không cưới cô ấy thì sẽ không cho anh biết em ở đâu. Cô ấy thực sự tự tin nói rằng trong vòng ba ngày anh không thể tìm thấy em, nghe được em mất tích anh quả thật sắp phát điên rồi, căn bản không có nghĩ tới cô ấy đem em đến giấu ở garage trong biệt thự. Vì em, anh không thể không đáp ứng, mặt khác anh vẫn cho người đi tìm em nhưng đến sáng nay vẫn không có chút tin tức gì của em, anh không thể không đồng ý cùng cô ấy cử hành hôn lễ. May mắn em không có việc gì.” Tư Đồ Thác nhẹ nhàng ôm cô cảm thấy thật may mắn, hiện tại anh rất hạnh phúc.

“Thác.” Đột nhiên Âu Dương Điệp đang tựa trong lòng anh đứng dậy với vẻ mặt nghiêm túc, có một số việc đã đến lúc phải nói cho anh biết.

“Làm sao vậy?” Tư Đồ Thác n