cũng cảm thấy không thoải mái, trong lòng nghi ngờ nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Tới phòng, Lý Mai liền dặn dò người phục vụ: “Cô đi ra đi, để tôi chăm sóc họ là được rồi.”
Vi Thừa An vừa muốn dìu Âu Dương Điệp tới giường nghỉ ngơi, tiếp xúc với cơ thể cô khiến cho anh biến thành miệng đắng lưỡi khô, cả người nóng lên.
“Ưm…” Âu Dương Điệp đột nhiên đứng lên tóm lấy tay anh, muốn tới gần anh. Cô cảm thấy cơ thể nóng quá, giống như dần mê muội: “Thác.”
“Không được.” Vi Thừa An nhìn thấy sắc mặt cô đỏ lên, lập tức phản ứng. Quay ra Lý Mai đang đứng ngoài cửa giận dữ hét: “Cô đã bỏ vào thứ gì đồ uống?” Đều do anh sơ suất, nhưng vạn lần cũng không ngờ tới cô ta sẽ làm như vậy.
“Vi Thừa An, không phải anh đã đoán ra rồi sao, cần gì phải hỏi tôi nữa. Mùi vị thuốc kích thích thế nào? Có phải rất thích hay không? Đừng cố chịu đựng nữa.” Sắc mặt Lý Mai đã biến thành dữ tợn, “Đây là báo ứng của cô ta.”
“Cô thật hèn hạ, vì sao phải làm vậy? Vì sao bày mưu hại tôi?” Vi Thừa An chỉ tay vào mặt cô ta, muốn xông tới nhưng cơ thể lại bị Âu Dương Điệp ôm chặt lấy.
“Vì sao bày mưu hại anh ư? Anh là bạn của Tư Đồ Thác, tôi muốn để cho anh ta thấy bị bạn thân của mình và người phụ nữ của mình phản bội cảm giác thế nào. Còn nữa, tôi muốn nhìn xem Âu Dương Điệp làm sao còn mặt mũi ở chung với Tư Đồ Thác.” Lý Mai ác độc nói. “Thác…” Giờ phút này, vẻ mặt Âu Dương Điệp đã trở nên mê man, ôm chặt lấy anh, sờ lung tung khắp người anh. Cơ thể không ngừng trào dâng cảm xúc, lý trí đã không còn kiểm soát được, chỉ khao khát muốn tới gần anh, phóng thích khát vọng của cơ thể.
“Âu Dương Điệp, em tỉnh táo lại đi.” Vi Thừa An bị cô động vào, dùng chút lý trí cuối cùng đẩy cô ra, muốn gọi cô tỉnh táo mà thoát đi. Anh thật sự cũng không cầm cự được nữa rồi.
“Thác, đừng đi, em muốn anh.” Âu Dương Điệp lại một lần nữa ôm chặt lấy anh. Cô đã không thể phân biệt rõ ràng người mình ôm là ai, chỉ nghĩ giữ lấy anh, gần gũi với anh.
“Buông ra.” Vi Thừa An lại lần nữa đẩy cô ra, nhưng vô lực. Lý trí đã muốn tan rã, tay anh đã đặt ngang eo cô, thân thể không nghe lời mà dán sát vào cô.
“Vi Thừa An, tôi là thành toàn cho anh, anh cứ từ từ mà hưởng thụ, không cần bắt ép bản thân mình. Cô ta nói thế nào cũng là một mỹ nhân, anh không cần phải đi tìm những kẻ thấp kém hơn. Cho nên anh hẳn là nên cảm ơn tôi mới phải. Tôi đi đây, các người cứ tiếp tục vui vẻ nhé.” Lý Mai chứng kiến cảnh hai người dây dưa với nhau, vừa cười vừa nói. Khẽ đóng cửa lại, cô như nhìn thấy biểu tình khổ sở khó chịu của Tư Đồ Thác.
Mã Tiểu Dung xuống xe liền vội vàng đi vào, nhìn xung quanh cũng không thấy bọn họ đâu. Rõ ràng cô còn thấy xe của Thừa An ở dưới, khẳng định bọn họ chưa đi khỏi.
“Xin chào, cho hỏi vị khách có chiếc xe 5168- WZ đỗ bên ngoài kia hiện tại đang ở đâu vậy?” Cô đi tới hỏi một người phục vụ.
“Tiểu thư, xin chờ tôi một chút.” Phục vụ nhìn lại bản ghi chép một chút mới nói: “Vừa rồi có một vị tiểu thư hình như không được khỏe, bọn họ hiện tại đang ở phòng 2036 nghỉ ngơi.”
“Cái gì? Không khỏe sao?” Mã Tiểu Dung lập tức khẩn trương, vội chạy vào thang máy. Vi Thừa An chết tiệt đang làm gì vậy? Thấy Tiểu Điệp không khỏe hẳn là nên đưa tới bệnh viện, tại sao lại vào phòng nghỉ chứ?
Cửa thang máy mở ra, cô đi vào mà không để ý ở thang máy bên này, trong chớp mắt cửa đóng lại, vẻ mặt Lý Mai đắc ý dạt dào, cảm giác thỏa mãn, cô ta đang chờ xem kịch vui.
“Thác… yêu em đi….” Âu Dương Điệp xé rách lung tung quần áo của mình, muốn cởi thật nhanh chướng ngại vật vướng bận để mình cùng anh kết hợp một chỗ.
“Tránh ra… tránh ra…” Vi Thừa An tuy rằng ngoài miệng nói vậy, nhưng tay đã muốn đưa lên cởi quần áo trên người mình. Trên cơ thể cô tỏa ra mùi hương khiến anh ý loạn tình mê, cơ thể trướng đau, nổi lên khát vọng. Lúc này anh đã muốn thân bất do kỷ, không thể khống chế nổi chính mình.
“Thác…” Âu Dương Điệp đã xé rách hết quần áo, cánh tay vờn quanh hông của anh vuốt ve.
Ầm… cơ thể mềm mại của cô ở trong lòng khiến trong nháy mắt lý trí anh hỏng mất. Vi Thừa An giờ phút này trong mắt chỉ nhìn thấy cô thật xinh đẹp, ôm lấy cô, hôn lên môi cô…
Mã Tiểu Dung đi tới cửa định gõ liền thấy cửa phòng hé mở, thuận tiện mở ra, còn nói: “Tiểu Điệp bị sao vậy? Cậu không khỏe chỗ nào?”
Nhưng cô lập tức nghe thấy tiếng thở gấp rút cùng với không khí nóng bỏng kia khiến cô phải giật mình. Bọn họ dường như dính sát một chỗ hôn nhau, tay còn xé rách đồ của đối phương. Cô đưa tay che mắt lại. Chuyện gì xảy ra vậy? Tiểu Điệp không phải yêu Tư Đồ Thác ư? Vì sao lại cùng Vi Thừa An làm chuyện này? Còn nữa, bọn họ muốn phá hoại đứa bé trong bụng sao?
Trong lòng cực kỳ tức giận, muốn đi lên ngăn bọn họ, nhưng cô vẫn lặng lẽ lui ra, càng nghĩ càng giận. Không phải là tới gặp Lý Mai sao? Bọn họ lại có thể ở khách sạn trắng trợn yêu đương vụng trộm? Cô sao lại có người bạn như vậy? Người phụ nữ của mình cùng bạn thân lén lút vụng trộm, bọn họ có nghĩ tới việc đối mặt với Tư Đồ Thác hay không?
Khoan đã, bọn họ tới gặp Lý Mai, vậy Lý Mai đâu? Vừa rồi mình đi vào cửa cũng có thể