ả người run rẩy, giống như phát điên, lắc đầu nói: “Con không có sau này, không có sau này nữa rồi…”
“Tiểu Mai, đã xảy ra chuyện gì? Nói cho mẹ biết đi, mau nói đi.” Bà Lâm biến sắc, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng .
“Mẹ, con giết người, con đã giết người…” Lý Mai sụp đổ, ôm lấy đầu mình khóc rống lên.
“Giết người?” Bà Lâm bị lời nói của cô dọa sợ hãi, hơn nửa ngày mới kịp phản ứng lại, lay lay người cô, lo lắng hỏi: “Nói, rốt cuộc sao lại thế? Mau nói cho mẹ biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Mẹ sẽ giúp con.”
“Con cũng không biết, là tại hắn làm nhục con, ức hiếp con, con chỉ cầm chai rượu đập vào đầu hắn… hắn chảy rất nhiều máu… hắn chết rồi…” Lý Mai nhớ lại vẻ mặt đầy máu của hắn, sợ hãi không thôi.
“Con nói rõ hơn xem nào, hắn là ai? Con giết hắn ở đâu?” Bà Lâm nóng nảy nói.
Qua một thời gian, Lý Mai mới bình tâm trở lại, lúc này mới đem chuyện mình vì trả thù Âu Dương Điệp nên mới bắt tay cùng Thạch Lỗi phá hủy công ty của cô ra sao, sau đó lại cùng với Thạch Lỗi xảy ra chuyện gì… từng chuyện từng chuyện xảy ra khi cùng hắn ở Đài Loan đều kể lại tỉ mỉ. Cuối cùng mới hoảng sợ túm lấy tay bà nói: “Mẹ, con phải làm gì bây giờ? Con không muốn ngồi tù.”
“Đừng sợ, đừng sợ, để mẹ nghĩ cách.” Bà Lâm cũng sợ hãi, một lúc sau mới kịp phản ứng lại, an ủi cô. Cẩn thận suy nghĩ một lát mới hỏi: “Con nói Thạch Lỗi vốn có ý định trốn đi?”
“Vâng, Tư Đồ Thác đang tìm hắn, còn cử người ở nước ngoài tìm hắn, nhưng hắn vẫn luôn trốn được.” Lý Mai gật đầu, cho nên hắn mới có thể cứ dây dưa mãi với mình.
“Như vậy cũng tốt, mau đưa chìa khóa phòng cho mẹ. Mấy ngày này con cứ ở lại phòng của Vi Vi, chuyện còn lại để mẹ đi xử lý.” Bà Lâm nói, bà nợ Tiểu Mai nhiều như vậy, giờ cũng nên lo cho tương lai của cô.
“Mẹ, mẹ muốn làm gì?” Lý Mai đem chìa khóa đưa cho bà.
“Con đừng hỏi gì hết, nếu như sau này có chuyện gì, con cứ nói không biết, mẹ sẽ gánh vác tất cả.” Bà Lâm dặn dò cô kỹ càng. Bà đã biết nên làm thế nào rồi.
“Mẹ định đi tự thú sao?” Lý Mai giữ lấy bà. Bà là muốn đi tự thú thay cô sao? Cảnh sát sẽ tin sao?
“Không phải, con không nên hỏi nhiều, cứ ở trong này nghỉ ngơi cho khỏe.” Bà Lâm nói, cầm lấy chìa khóa nhà của cô rồi bỏ đi.
Lý Mai vươn tay ra muốn gọi bà lại, nhưng cuối cùng vẫn ích kỷ ngậm miệng lại, thậm chí trong lòng cô còn có khát vọng bà sẽ nhận tội thay cho mình. Vi Thừa An đi vào văn phòng chủ tịch, đặt xấp tài liệu lên bàn làm việc của Tư Đồ Thác, ngồi xuống, nói: “Đây là những chuyện tôi đã điều tra ra được, bây giờ có thể cơ bản xác định là do Thạch Lỗi làm, Lý Mai đồng phạm, nhưng mấu chốt là lúc này không tìm thấy Thạch Lỗi.”
“Nếu như không có Thạch Lỗi thì không thể định tội cô ta sao?” Tư Đồ Thác hỏi.
“Tôi đã hỏi qua luật sư, ông ấy nói có thể nhưng rất nhẹ, cô ta có thể đem toàn bộ tội danh đổ hết lên đầu Thạch Lỗi, mặc dù là có tội, nhưng nhiều lắm cũng chỉ tạm giam nửa tháng.”
“Nhẹ vậy sao? Thạch Lỗi kia không có chút manh mối nào à?”
“Không có, tôi đang hoài nghi có phải hắn đã xuất ngoại rồi nhập cư trái phép hay không?”
“Thừa An, cậu hãy cùng luật sư nghiên cứu cẩn thận một chút, xem có thể định tội Lý Mai được không, cho dù là ba tháng cũng tốt, chỉ cần cho cô ta một bài học.” Tư Đồ Thác căn dặn.
“Được, tôi nghĩ là có thể, tôi sẽ nói luật sư nghiên cứu kỹ một chút.” Vi Thừa An gật gật đầu.
“Đúng rồi, Thừa An, cậu nói thử xem, trước khi kết hôn, ngoại trừ chụp ảnh cưới, thử áo cưới, đàn ông còn phải làm chuyện gì nữa?” Tư Đồ Thác hỏi anh, suy nghĩ cả đêm cũng không nghĩ ra được.
“Cậu với Tiểu Điệp chuẩn bị kết hôn sao?” Vi Thừa An sửng sốt.
“Ừ.” Tư Đồ Thác gật đầu, “Cảm giác an toàn lớn nhất của người phụ nữ không phải là tình yêu, mà là danh phận, nếu yêu cô ấy tại sao không thể cho cô ấy danh phận bà Tư Đồ.”
“Có lý.” Trong lòng Vi Thừa An có một loại cảm giác nói không nên lời, lập tức trả lời: “Nhưng cậu hỏi tôi là lầm người rồi, tôi chưa từng kết hôn làm sao biết phải làm cái gì? Cậu không phải đã từng kết hôn một lần, cậu còn không biết sao?”
“Lần trước kết hôn quá vội vàng, rất nhiều chuyện đều được người khác chuẩn bị xong, tôi với Tiểu Điệp chỉ cần trực tiếp đến lễ đường.”
“À, nếu vậy, chi bằng cậu đi hỏi người đã kết hôn?” Vi Thừa An đề nghị, chính anh thì không biết.
“Tôi tự mình suy nghĩ, để xem thật ra Tiểu Điệp muốn cái gì?” Tư Đồ Thác nói, có điều anh có thể khẳng định thứ cô cần không phải là thứ gì quý giá.
“Được. Vậy tôi ra ngoài trước.” Vi Thừa An đứng dậy rời đi.
Âu Dương Điệp ngồi ở trên ghế sofa gọi điện thoại cho Mã Tiểu Dung.
“Mình thật sự rất buồn bực, cậu nói thử xem, chỉ chuyện cầu hôn dơn giản như vậy, ai ai cũng biết sao anh ấy lại không biết?”
“Ha ha.” Mã Tiểu Dung cười trêu ghẹo cô. “Ai biểu hai người kết hôn lần hai làm chi.”
“Kết hôn lần hai thì không cần cầu hôn sao?” Âu Dương Điệp có chút bất mãn.
“Được rồi, cậu đừng oán giận nữa, đã nói với cậu từ lâu, Tư Đồ Thác không phải là tuýp người lãng mạn, cậu trực tiếp nói cho anh ta biết là được rồi, cần gì quan tâm đến hình thức này nọ.”
“Nhưng người ta quan tâ