chỉ chúng tôi là nội gián đâu mà mỗi một người bà phái đi theo dõi ta, khi quay về đều thành nội gián hết nga – XÀ PHU tay phe phẩy quạt nhẹ nhàng nói
- Hóa ra là vậy, vậy việc giết người bên Đông viện và Nam viện là ngươi làm ?
- Không phải, là do 12 mĩ nhân xinh đẹp như tiên của Bách Hoa Lâu làm nga – XÀ PHU tiếp tục lơ đi 24 ánh mắt đầy sát khí nói
- Vậy kẻ hôm đó bán người là…
- Là ta – XÀ PHU khẳng định nói – Lục tì, kĩ năng trả giá của ta không tồi đi
- Không tồi, quả là không tồi, dù nằm mơ ta cũng không nghĩ có ngày này
- Là do bà quá tự cao thôi, các người nên bó tay chịu trói đi, xung quanh Bách Hoa Lâu là người của ta, không còn đường thoát đâu – đôi mắt XÀ PHU trở nên sắc bén liếc nhìn về phía đại sảnh làm cho người của Bách Hoa Lâu không rét mà run. Lục Nhạn cười nói :
- Hoàng thượng, ngươi xem thường ta rồi “Ầm” – khói trắng chợt phủ đầy đại sảnh, quân lính lập tức lao đến bắt người. Màn khói dày đi qua, chợt THIẾN YẾT nói :
- Lục Nhạn trốn rồi
- Mật đạo – 11 người cùng hô lên
- Triệu Lam, mau cho người đi kiểm tra – Thiên Ân
- Không cần – XÀ PHU nói, cúi người nhặt một vật trên mặt đất
- Ca, huynh… - Thiên Ân định nói nhưng khi nhìn vật trong tay XÀ PHU lập tức im lặng.
Miếng ngọc bội hoa văn hình phượng hoàng, khắc ba chữ “Du Dực Tôn”.
- Thừa tướng, lần này ta muốn nghe ông làm sao trốn tội – XÀ PHU nhếch mép lộ ra một nụ cười, biểu tình trên mặt thập phần đáng sợ, tựa như dã thú sắp chiếm được con mồi ngon lành.
- Triệu Lam, làm theo kế hoạch, ta muốn Bách Hoa Lâu không còn tồn tại trên đời nữa - XÀ PHU nói rồi dẫn theo mọi người ra ngoài.
Khi tất cả ra xa khoảng hơn 10m, một tiếng ầm vang lên, tòa lâu ngày nào còn rực rỡ phồn hoa phút chốc bị ngọn lửa nuốt trọn. XÀ PHU nhìn về phía ngọn lửa lớn, khóe miệng nở một nụ cười :
- Sắp đến lượt ngài, Thừa tướng đại nhân.
Buổi sáng sau đêm Bách Hoa Lâu bị tiêu diệt, mặt trời tỏa nắng ấm áp, chim hót líu lo, cây lá vui vẻ đung đưa đón gió. Trong một căn phòng nhỏ, những âm thanh cực kỳ “sát phong cảnh” đang diễn ra :
“A…ầm…ầm...”
“Rắc…rắc…ầm…”
“Chết đi…”
“A…bình tĩnh…bình tĩnh…”
Vâng thưa các bạn, chính xác thì nó phát ra từ phòng của hai tên “tử thần” : MA KẾT và THIÊN YẾT. Chúng ta hãy quay lại tối qua, cùng nghe cuộc nói chuyện trong phòng XÀ PHU để hiểu vấn đề.
Trong phòng XÀ PHU, đêm…
- Hoàng thượng, ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, ban thưởng nga – Triệu Lam đại tướng quân đỉnh đỉnh đại danh hiện đang dựa vào người bạn XÀ cọ qua cọ lại, y như con cún con đang đòi xương để gặm (TL: ngươi ví ai là cún hả. T.g: Ngươi không có tư cách khiếu nại. TL: lý do. T.g: *cười nhẹ* Ngươi là nhân vật phụ. TL: *cứng họng, tổn thương sâu sắc*)
- Ngươi xê ra – XÀ PHU vừa nắm đầu Triệu Lam lôi ra vừa nói
- A, hoàng thượng, ngươi hứa rồi, phần thưởng của ta đâu, mĩ nhân của ta đâu
- Ngươi ngồi xuống trước đi
Triệu Lam ngồi xuống, mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía XÀ PHU :
- Hoàng thượng, nếu ngươi muốn tự mình “lấy thân báo đáp” ta cũng không ngại nga, ngươi tuy không thuộc loại mĩ nhân ta thích nhưng cũng là một mĩ nam nhân nga. - Triệu Lam, ngươi thật sự không muốn sống hả – Thiên Ân nghe xong lập tức cho tên ngu vừa phát ngôn một chưởng. Triệu Lam nhanh chóng né qua một bên, chưởng lực đập vào bàn, cái bàn bằng gỗ yếu ớt nhanh chóng nát thành bột vụn.
- Ê…ê, cẩn thận, chết người nga
- Được rồi, Triệu Lam, ngươi thấy 12 người lúc nãy thế nào
Triệu Lam mơ màng nghĩ lại :
- Mĩ nhân, toàn là đại mĩ nhân nga
- Được rồi, ngươi chọn ra hai người trong đó đi – XÀ PHU vừa nói vừa lấy một xấp hình vẽ ra cho Triệu Lam
- Chọn sao để coi – Triệu Lam cúi đầu suy nghĩ – Nữ nhân thì ta chơi chán rồi, chọn nam nhân đi. Hừm, người này có vẻ mạnh, không đè được (chỉ SƯ TỬ), người này có vẻ yếu ớt, sẽ không chịu nổi (chỉ BẠCH DƯƠNG), tên này…nhan sắc không đủ tiêu chuẩn (chỉ KIM NGƯU), tên này nhìn gian quá (chỉ SONG TỬ), hai người này sinh đôi hả… – Triệu Lam nhìn thật kĩ, ba phút sau phán – Ta chọn hai người này.
XÀ PHU và Thiên Ân đứng hình trong chốc lát, lòng cùng nghĩ :
“Triệu Lam, ngươi thật sự rất có mắt nhìn người, không chỉ chọn trúng hai người đẹp nhất mà cũng là hai tên ác nhất. Dù là bọn ta muốn hại ngươi cũng phải thương cho ngươi nga. Ngươi cứ ráng mà sống, qua được ải này bọn ta sẽ không chơi ngươi nữa đâu” (không biết ẻm nó còn mạng mà qua không nữa)
- Khụ, được rồi, bọn họ ở cách đây hai gian phòng, chuyện còn lại là do ngươi nga, trời cũng sắp sáng rồi, hành động nhanh chóng một chút – XÀ PHU vỗ vai Triệu Lam tỏ vẻ thương cảm nói
- Triệu Lam, nếu ngươi còn…khụ…còn tốt đẹp mà có được mĩ nhân, ta sẵn sàng giúp ngươi rước họ về phủ nga – Thiên Ân cũng vỗ vai Triệu Lam nói - Hahahaha, “bằng hữu tốt”, các ngươi yên tâm –