XtGem Forum catalog
7 Ngày Để Nói Anh Yêu Em Ii: Nói Yêu Em 7 Lần

7 Ngày Để Nói Anh Yêu Em Ii: Nói Yêu Em 7 Lần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326634

Bình chọn: 7.00/10/663 lượt.

giờ
xem ra không còn an ninh nữa rồi.

Nhưng dù là giả thiết gì đi chăng nữa thì không biết hắn quay lén nhỏ
được những gì rồi. Hắn có suy nghĩ hưởng thụ cho riêng mình hắn hay là
tung ra cho đồng loại của hắn thưởng thức. Nhưng dù thế nào đi chăng
nữa, nhỏ cũng không thể để tên này lưu giữ hình của nhỏ được. Phải tịch
thu trước khi hắn ta bỏ trốn và phát tán mới được.

Nghĩ đến đây, nhỏ liền hùng hùng hổ hổ chạy ra khỏi nhà, lao ngay đến
trước cửa nhà của chú nhỏ, hai tay siết chặt quyết định xông cửa vào bắt trói tên trộm lẫn biến thái xấu xa này. Nhưng nhỏ chưa kịp xông vào thì cửa nhà đã mở ra và xuất hiện trước mặt nhỏ là tên khốn đó.

Nhưng điều đáng nói là, hắn ta nhìn cao lớn ăn bận một chiếc quần lững
quá đầu gối, chiếc áo thun màu xanh giản dị, đơn giản như đang ở nhà
vậy. Trên tay hắn ta còn có bịch rác mới ghê chứ. Coi xem có tên ăn trộm biến thái nào như hắn không. Đã vào nhà ăn trộm rình rập mà còn lịch sự đem đổ rác giùm chủ nhà nữa cơ chứ. Chẳng lẽ hắn là tên trộm có văn hóa hay tên trộm mắc bệnh ưa sạch sẽ, thấy dơ phải dọn.

Nhỏ mặc kệ hắn có là ai đi chăng nữa, cứ đánh cho hắn một trận rồi báo
công an trước đã. Nói là làm, nhỏ liền cung tay lên sau đó nhắm về tên
khốn đó mà đấm. Nhưng nhỏ đánh hụt vào không khí.

Tùng Linh có chút ngạc nhiên vô cùng, tuy nói là nhỏ lười thật đó, nhưng có đứa học sinh nào mà chả lười biếng cơ chứ. Bệnh lười biếng là căn
bệnh thế kỷ của loài người, không cách nào trị tận góc và dứt điểm được
đâu. Nhưng nhỏ vẫn nghiêm túc đi học võ, đều đặn có mặt, ít khi nghỉ
buổi nào, tuy không dám nhận mình là cao thủ, nhưng cũng không thuộc
hạng tầm thường. Ra đòn vô cùng chính xác khiến đối thủ dù đã chuẩn bị
tinh thần đối kháng vẫn phải vất vả đối phó. Không ngờ tên này lại phản
ứng lanh lẹ như vậy, tránh được cú đấm bất ngờ của nhỏ.

Nhưng tuy rằng hắn ta phản xạ nhanh né được cú đấm của nhỏ, vẫn bị bất
ngờ khiến bịch rác rơi phịch xuống đất, văng ra tung té, tên đó bực tức
nhìn nhỏ gắt lên:

- Nè, làm gì vậy hả.

- Làm gì à – Tùng Linh thu lại nắm đấm của mình, chống nạnh hất cao mặt với tên khốn đó bảo – Bắt trộm chứ làm gì.

- Trộm ! Ai là trộm còn chưa biết nha – Tên này cười cười nhìn nhỏ đáp, ý của cậu ta là cái việc nhỏ chiều tối bắt ván truyền từ ban công nhà
này sang nhà khác mới là giống ăn trộm.

- Còn dám lý sự, có tin tôi lập tức báo công an đến bắt tên khốn nhà người hay không hả - Nhỏ lớn tiếng đe dọa.

- Ai phạm pháp gì mà nhóc đi báo công an hả - Tên này bật cười nhìn nhỏ đáp.

Tùng linh tức giận vô cùng, hắn ta rõ ràng là đột nhập nhà người khác
thì không ăn cắp thì là cái gì. Dám cả gan đối đáp lại còn kêu nhỏ là
nhóc, hắn làm như mình lớn lắm đấy.

- Đây là nhà của chú tôi, anh cạy cửa vào đây thì là phạm pháp chứ còn gì nữa – Nhỏ trợn mắt quát lên.

- Anh vào nhà này đường đường chính chính bằng chìa khóa nhà đó nhóc –
Vừa nói hắn vừa cho tay vào túi lôi ra chùm chìa khóa nhà của chú nhỏ
gửi bên nhà nhỏ.

Tùng Linh nhất thời kinh ngạc, há hốc miệng nhìn chùm chìa khóa thật kỹ, đúng là chùm này rồi, không sai vào đâu được cả. Mỗi khi chú nhỏ đi,
đều đem chìa khóa qua nhà nhỏ gửi, đến khi về thì lấy. Mà người cất chìa khóa nhà là mẹ nhỏ, đến nhỏ còn không được đụng vào vì mẹ sợ nhỏ qua đó phá phách làm dơ nhà chú nữa là, vì sao bây giờ lại ở trong tay tên
khốn này.

Không thể nào có chuyện này được.

Tùng Linh không nói không rằng chụp lấy chùm chìa khóa sau đó bỏ chạy về nhà gọi điện thoại cho mẹ mình.

- Mẹ, nhà chú có một tên ăn trộm, hắn còn có chìa khóa của nhà chú nữa.

Mẹ nhỏ thản nhiên nói:

- À, con gặp Tuấn Anh rồi à, nó mới đến hôm qua. Đó là con của một
người bạn của chú con, vì có chút việc gia đình đên chuyển đến đây đi
học, hiện ở nhà chú con, sẵn coi nhà giúp chú con luôn.

Hóa ra tên này mới chuyển trường, vậy là sa1gn nay hắn ta đến làm thủ
tục nhập hộc rồi về. Báo hại nhỏ tưởng hắn là học sinh của trường, rồi
đứng dưới nắng một phen chờ gặp hắn. Đúng là tức chết được mà. Nhớ lại
cảnh nhỏ bị hắn nhìn hết, nhỏ bực tức nhăn nhó mặt mày bảo.

- Mẹ, sao mẹ lại cho cái tên đó ở phòng đối diện với phòng của con chứ. Dù sao con cũng là con gái, lỡ anh ta có ý đồ xấu nhìn trộm con thì
sao.

- Ồ, con cuối cùng đã ý thức mình là con gái rồi à. Vậy từ nay về sau,
chuyện con gái phải làm như nấu cơm, giặt đồ, lau nhà rửa chén mẹ giao
hết cho con nha. Mẹ có thể nghỉ xã hơi được rồi, thật là tốt quá – Mẹ
nhỏ ra vẻ vui mừng đáp.

Tùng linh ngửa mặt lên trời than khóc, không ngờ mẹ nhỏ lại nhân cơ hội này mà bắt nhỏ lao động tay chân. Nhỏ mếu máo nói:

- Mẹ, đâu phải con không muốn giúp mẹ, mà là vì con vụng về hậu đậu là thế, làm cái gì cũng hỏng cả.

- Con nói hay nhỉ, bao nhiêu bạn cùng tuổi với con, người ta vẫn làm việc rất tốt, còn con lại không làm được.

- Cái này thì phải trách mẹ mới đúng. Là mẹ thiên vị, bao nhiêu cái đẹp cá