Snack's 1967
A Little Love

A Little Love

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322522

Bình chọn: 7.00/10/252 lượt.

ắn khuôn mặt đẹp,nụ cười giết người cũng chỉ cốt lừa gạt người khác..

_Ngồi yên đi,không thì tôi cho cậu thằng cái xác ướp luôn đó...

_Xừ....- đau..quá...

_cố chịu đi ,một chút thôi mà...- rưới oxi già lên vết thương ,ai mà
không đau cho được...nhwung,giọng điệu dịu dàng này ,quả nhiên có hiệu
quả,tôi thấy chút ấm áp,mà quên là chân mình đang đau...

_Đó,xong rồi...từ nay cẩn thận đó,đừng có chạy nhảy lung tung nữa...

_Ừ..- bỗng nhiên tôi thấy mình nhỏ bé quá,đứng trước con người này,ngoan ngoãn lạ thường.

Tên Phong về rồi,tôi nằm trên giường,lắc lư ngắm nghía cái chân được
băng bó một cách kĩ càng...thì cũng chẳng xây xát bao nhiêu nhưng rõ
ràng là đau thật ,mà nhìn cách hắn chăm chú băng bó,nhẹ nhàng khuyên
nhủ...tôi lại thấy vêt thương này có chút đáng yêu...(dở hơi thật :)) )

~ Chiều nay ,nghỉ ngơi,không được đi đâu cả ~

~ Cậu là ai mà có cái quyền ra lệnh cho tôi thế hả ~ - tôi đốp lại tin nhắn của hắn ngay lập tức.

~ Tôi là ông chủ,cậu là nô lệ ~ ực,tôi lại quên mất cái điều điên rồ
đó,haiz....thật là,ốm đau thế này mà vẫn không thoát khỏi chuyện đau
khổ,bị hành hạ..

Ô,em có phải là công chúa không? – một giọng nói dịu dangfmtrong trẻo vang lên từ người con trai đứng phía trước..

Tôi lúc này,trong bộ váy bồng bềnh ,thật đẹp,thật lộng lẫy....ôi,tôi đúng là một nàng công chúa kiêu sa,diễm lệ...

Khung cảnh xung quanh cũng thật đẹp...sáng sớm,mặt trời chiếu rọi....cả những giọt sương long lanh trên những ngọn cỏ xung quan...

_Chàng là ai ? – tôi gọi khẽ người con trai trước mặt....Người đó dần quay lại ,một khuôn mặt quen thuộc....

Nhưng rồi...khuôn mặt đẹp trai đó...dần biến sắc....

_A...a ....a – một khuôn mặt gớm ghiếc với những cái răng nanh nhọn hoắt đỏ màu máu...tất cả mọi thứ tối sầm lại...

_A...a ...a – tôi bật dậy khỏi giường,cái chân băng đụng mạnh...ré lên
một phát ...đau điếng...- hic,đúng là nằm mơ giữa ban ngày,mà còn mơ
thấy ác mộng..thiên thần và quỷ dữ....

Toát cả mồ hôi hột...

Hôm nay chắc chắn có bão...Tuy dự báo thời tiết không bảo thế nhưng
tôi chắc chắn là thế.Vì tên Phong sáng nay đột nhiên chuyển sang dịu
dàng ,quan tâm người khác.Hắn bảo là vì tôi bị đau chân nên đã đón tôi
từ rất sớm,lại còn mua kem cho tôi ăn nữa.

_Nhìn gì tôi vậy?

_Hả? Cậu..cậu có mắt ở sau lưng hay sao thế?

_Không..chỉ là,cậu nhìn đến nỗi tôi lạnh cả người rồi này

_Đâu,hoàn toàn không lạnh chút nào – tôi tiếp chiêu câu nói đùa của tên Phong,lấy tay nắm vai hắn..

_Đừng bám vai tôi,cậu chưa đủ cao đâu?

_Sao? – cậu ta lại bắt đầu thể hiện cái sự đáng ghét của mình rồi.

_Thôi được,cứ tạm bám vai đã...

_Tạm...tạm là sao?

_Không sao cả...

Hừ,cứ úp úp mở mở,ra vẻ thần bí .Làm như cậu không nói thì tôi sẽ tò mò mà chết ấy.Mà đúng là tò mò thật ..

_Này ,nói đi – tôi đấm vào lưng hắn.Vì thả tay ,xe đột nhiên lại chạy
nhanh ,tôi suýt ngã nhào ra sau,may mà tóm được cái chống yên ...

_Hù..suýt chết..

_Cẩn thận vào,không là tôi không chịu trách nhiệm đâu đó- tên Phong hừ hừ.

_Không cần .

_Hì

_Đừng cười,nổi gai ốc bây giờ - tôi khó chịu khi nghe cái điệu cười đó.

_cứ việc – hắn cứ đốp tôi chan chát.

_Ánh mắt kì thị này,càng ngày càng mạnh – tôi lướt qua một lượt sân trường,đa số các nữ sinh đều tập trung ở đây sao ?

_Này ,nhỏ kia...- một cô bé tóc uốn lọn,nhuộm vàng ,chặn ngay mặt tôi (tôi cực kỳ chú ý đến mái tóc này ) cùng vài đứa theo sau.

_Cậu gọi tôi??- tôi chỉ vào mình,để xác định lại,tôi có quen ai ở đây đâu.

_Không mày thì ai vào đây nữa..

_ô hô...-bạn này muốn thân thiết với tôi kìa,chưa gì đã xưng mày tao
rồi,với tôi thì chỉ xưng mày – tao khi hai đứa rất thân nhau thôi (như
tôi và Ngân chẳng hạn).

_Gì cười vậy? ..thật là ngốc..

_Này.. em,chị dẫu sao cũng là tiền bối của em đó – nhìn thấy huy hiệu trên áo,tôi nhận ra,liền đáp trả.

_Tiền bối...hư..nực cười thật – nó hếch mặt lên trời,mấy đứa còn lại cũng cười một cách..nham nhở.

_Muốn làm tiền bối của tôi ư? dựa vào cái gì chứ?

_Dựa vào huy hiệu trên áo em và trên áo chị đó...- tôi không nao núng,trả lời đầy tự tin.

_Cái này á..- nó chỉ vào cái huy hiệu- sau đó đưa tay gỡ nó ra...Hành
động của nó khiến tôi đơ vài giây : nó cầm cái huy hiệu, vứt xuống
đất,dẫm đạp hông hối tiếc...

_Giờ còn gì nào??/

Cũng đáo để gớm,con bé này thú vị phết...

_Còn cái thẻ học sinh,vứt luôn đi cho đủ bộ chứ em..- tôi bắt đầu thấy thích con bé này.

Bốp – chị dựa vào cái gì mà dám lệnh cho tôi chứ..

...Cái tát ấy,là dành cho tôi....tôi sững người.Cố gắng hiểu xem chuyện
gì đang xảy ra,nhưng tôi vẫn không hiểu,rốt cuộc kẻ vừa tát tôi,có ân
oán gì với tôi chứ...

_Lần này tao cảnh cáo...,khôn hồn thì tránh xa anh Ngôn ra,tao mà biết