rồi áp lên trán cho anh. Hết chậu này đến chậu khác. Cuối
cùng, sờ lên đã thấy trán anh mát hơn nhiều. Tư Tồn mừng đến rơi nước
mắt, không ngừng thì thầm: “Đã ổn rồi, tốt quá rồi”
Mặc Trì cuối
cùng cũng mở to hai mắt, nhưng ánh nhìn hoàn toàn trống rỗng mơ màng.
Anh chăm chú nhìn Tư Tồn một hồi lâu rồi nói: “Bài số ba em đã hiểu kĩ
chưa?”
Bài tập gì chứ?! Thấy thần trí của Mặc Trì không được tỉnh táo, Tư Tồn vội vã chạy đi gọi bác sĩ. Kiểm tra xong, bác sĩ nói Mặc
Trì vẫn sốt rất cao không hạ, tình hình lúc này rất xấu. Tư Tồn nghe vậy nước mắt ngắn nước mắt dài: “Nhưng anh ấy đã hạ sốt rồi mà!”
Bác sĩ nhìn chậu nước lạnh để bên cạnh, đưa lời giải thích: “Nước lạnh chỉ
có thể làm giảm nhiệt độ của da, chứ không phải là biện pháp hữu hiệu để hạ sốt hoàn toàn.” Ông bèn kê thêm cho Mặc Trì hai ống thuốc hạ sốt,
còn không quên dặn Tư Tồn phải liên tục theo dõi tình hình của anh.
Mặc Trì ốm đúng lúc khi kì thi đại học đang đến rất gần. Trần Ái Hoa buộc
phải ở nhà chăm sóc Tịnh Nhiên. Trong khi đó, Thị trưởng Mặc cũng mải
bận rộn với công việc, không có cả thời gian đến bệnh viện thăm con. Chỉ có Tư Tồn không lúc nào vợi bớt hoang mang lo lắng, chẳng rời Mặc Trì
lấy nửa bước. Tay Mặc Trì tím bầm lại vì phải truyền và tiêm liên tục,
Tư Tồn nhìn mà lòng xót đau. Cô chẳng biết làm gì hơn ngoài nắm chặt lấy bàn tay dài mảnh khảnh của anh, nhẹ nhàng xoa lên vết bầm tím. Chỉ hận
mình không thể mang sức khỏe của bản thân truyền sang cho Mặc Trì qua
đôi bàn tay đang nắm chặt này.
Cô giúp việc đều đặn mỗi ngày mang ba bữa cơm đến bệnh viện cho hai người. Mặc Trì không ăn được gì, Tư
Tồn cũng chẳng tâm trí nào mà ăn. Đồ ăn lần nào cũng để lạnh ngắt, còn
nguyên không ai động tới, cô giúp việc hết mang đến lại mang về. Trần Ái Hoa những khi tranh thủ đến thăm Mặc Trì, thấy vậy không khỏi chau mày. Nhìn Tư Tồn quên cả bản thân hết lòng hết dạ chăm sóc cho Mặc Trì, bao
nhiêu bực tức trong người bà hồ như tiêu tan hết. Bà liền dặn dò y tá
chuẩn bị cho Tư Tồn một chút sữa và ngũ cốc. Nhưng cô không ăn, chỉ lặng lẽ nhẫn nại bón cho Mặc Trì từng chút sữa một. Trong cơn hôn mê, Mặc
Trì nuốt được thì ít, nôn ra thì nhiều. Nhưng dù sao cũng mang lại cho
Tư Tồn ít nhiều hi vọng.
Bệnh viêm phổi mãn tính bao năm nay của
Mặc Trì rốt cuộc cũng được dịp kéo đến hoành hành khiến anh sốt cao
không ngừng, ho khan liên tục, lồng ngực căng lên hạ xuống giống như
ô'ng bễ cứ rung lên từng hồi. Dù đã được y tá tiêm thuốc hạ sốt và chống viêm nhưng tình hình vẫn không mấy khả quan. Bác sĩ thậm chí còn nói,
nếu tình trạng của anh tiếp tục xấu đi thì Tư Tồn bắt buộc phải gọi Thị
trưởng Mặc tới, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì bệnh viện sẽ không gánh nổi trách nhiệm này.
Tư Tồn quỳ xuống bên giường Mặc Trì, đã mấy
ngày nay cô không nghỉ ngơi, tóc tai bù xù, gương mặt trắng bệch. Cô
giúp việc muốn đến trông giúp để cô về nhà nghỉ một lát, nhưng Tư Tồn
sống chết không chịu, chỉ mãi lặp đi lặp lại một câu: “Tôi muốn ở cạnh
anh ấy”. Cô giúp việc chỉ đành lắc đầu thở dài.
Khi bác sĩ và cô
giúp việc đi rồi, Tư Tồn vẫn quỳ ở cạnh giường, nhìn khuôn mặt đang đỏ
rực lên vì sốt của Mặc Trì. Mới có mấy ngày mà anh gầy rộc hẳn đi, những đường nét tươi trẻ trên gương mặt của tuổi thanh xuân hồ như rủ nhau
biến mất, đôi môi khô nứt nẻ bợt bạt. Sợ anh bị sặc, Tư Tồn không dám
cho anh uống nhiều nước, thay vào đó dùng tăm bông thấm chút nước lăn
nhẹ lên môi cho anh. Mặc Trì vì sốt cao, háo nước nên mút lấy mút để, Tư Tồn nhìn mà không kìm nổi, nước mắt cứ thế tuôn như mưa.
Thế
rồi, miệng chỉ lẩm bẩm duy nhất một câu không ngừng: “Anh mau khỏe lại!
Anh mau khỏe lại nhé!”. Một hồi sau, cô mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào
không hay.
Đêm khuya, Tư Tồn choàng tỉnh, còn chưa kịp bật đèn đã vội vàng quờ tay sờ lên trán Mặc Trì, thấy không còn nóng như trước
nữa. Mừng rơi nước mắt, cô vội chạy đi tìm bác sĩ trực kiểm tra lại bệnh tình cho anh. Rô"t cuộc, Mặc Trì cũng hạ sốt, bác sĩ nói, ngày mai anh
sẽ tỉnh lại. Tư Tồn phần nào an tâm, nhoài người xuống bên giường, kê
đầu cạnh anh, ngủ thiếp đi.
Mặc Trì tỉnh dậy vào sáng sớm hôm
sau, sau năm ngày trời hôn mê. Anh khẽ rên lên một tiếng, đánh thức Tư
Tồn bừng tỉnh khỏi giấc ngủ. Sắc mặt tuy hốc hác, nhưng đôi mắt đã lấy
lại vẻ tinh anh vốn có. Anh nhìn khắp một lượt mới biết mình đang ở
trong bệnh viện. Nhận ra Tư Tồn đang ngồi bên giường, anh liền khàn
giọng hỏi: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”.
Nhìn Mặc Trì tỉnh dậy sau
một cơn hôn mê dài tưởng như bất tận, Tư Tồn như trút được cả trái núi
đè nặng tâm tư bao ngày qua. Cô nhào vào lòng anh, nước mắt lưng tròng,
nói năng lộn xộn, không đầu không cuối: “Anh tỉnh lại rồi! Anh có biết
anh dọa em sợ đến chết khiếp không? Đều do em không tốt, mới khiến anh
ốm đến mức này. Anh trách em đi, mắng em đi, chỉ cần anh mau khỏe lại”.
Mặc Trì bóp chặt hai vai Tư Tồn lại hỏi: “Hôm nay là ngày mấy rồi?”
“Ngày mùng chín tháng Mười hai”.
Mặc Trì nghe vậy không khỏi hoảng h
