, lúc này lại lồi ra một bức thư, cô sắp bị mời phụ huynh nữa chứ!
Ôn Viễn nhớ tới cũng không khỏi chán nản. Có thể ông trời cảm thấy cô chưa đủ thảm, cho nên mới vừa về tới nhà thì đã nghe thấy tiếng cười nói từ
phòng khách truyền tới. Ôn Viễn kinh ngạc, chẳng lẽ cha của cô Ôn Hành
Lễ đã trở về?
Ôn Hành Lễ là con trưởng của nhà họ Ôn, tốt nghiệp
đầy danh giá, bây giờ đang công tác ở Bộ Ngoại Giao. Có khi nữa năm hoặc một năm cũng không ở nhà.
Đối với việc không có ông ở nhà Ôn
Viễn cũng đã quen, bây giờ trong lúc mấu chốt bị mời phụ huynh thì cha
của cô lại trở về. Cô không biết phải làm sao. Chỉ ngơ ngác đứng ngay
cửa, mãi cho đến khi Kiều Vũ Phân nhìn thấy cô, mới gọi cô đi tới.
"Này, con đứng ở đó làm gì?"
Ôn Viễn nắm lấy góc áo của mình, đi tới trước mặt Ôn Hành Lễ. Rất lễ phép gọi một tiếng, "Cha."
"Ừ, về rồi à?" Ôn Hành Lễ để ly trà trong tay xuống, nhìn quần áo rộng rãi
của cô, sau đó thì nhíu mày. "Nhìn quần áo của con kìa. Các học sinh
trong trường học của con đều ăn mặc như vậy sao?"
Ôn Viễn cúi
đầu, cọ xát mũi chân vào nhau, không nói gì hết. Trái lại thì Kiều Vũ
Phân giúp cô giải vây, "Là do Viễn Viễn quá gầy. Nói ra cũng kỳ thật,
con bé này ăn cơm cũng không ít, cũng không hề khó ăn. Tại sao mãi vẫn
không mập."
"Vậy thì em mau dẫn nó đi bệnh viện kiểm tra xem. Không thể để cho con cứ tiếp tục gầy nữa!"
"Em biết rồi." Kiều Vũ Phân cười đáp lại, đưa cho Ôn Viễn một cái hộp, "Đây là quà cha con mua ở nước ngoài cho con. Nhìn xem có thích hay không?"
Ôn Viễn chậm chạp nhận lấy.
Là một chiếc váy tơ lụa viền ren kiểu công chúa, chỗ cổ áo được viền bởi
một vòng kim cương mỏng, dưới ánh mặt trời thì chúng phát sáng lấp lánh. Ôn Viễn cầm trong tay, biểu hiện không có gì là vui vẻ khi được nhận
quà. Ôn Hành Lễ nhìn cô, nhíu mày hỏi: "Không thích sao?"
Ông
không thường mua quà cho cô, khi ngồi xe đi ngang qua một cửa hàng. Ngẫu nhiên nhìn thấy chiếc váy này, nên mới nhờ thư ký xuống xe đi mua.
Hôm nay Ôn Viễn bị dạy dỗ ở trong trường, bây giờ đầu óc còn mơ hồ. Nhìn
thấy biểu tình của Ôn Hành Lễ, khi đó cô mới phản ứng kịp, đưa tay gãi
gãi đầu, vội vàng lộ ra một nụ cười ngọt ngào, "Không ạ! Con rất thích."
Lúc này Ôn Hành Lễ mới thả lỏng nét mặt, sau đó lại hỏi đến tình hình học
tập của cô. Ôn Viễn trả lời có chút lúng túng, nhưng mà cũng may là Ôn
Hành Lễ cũng hài lòng, mới tha cho cô lên lầu.
Nhìn thấy bóng
lưng Ôn Viễn hoảng hốt bỏ chạy, Kiều Vũ Phân có chút bất mãn, "Anh xem
đi, về tới nhà còn lên mặt cái gì nữa. Không thể đối với con dịu dàng
một chút sao?"
Ôn Hãnh Lễ chỉ nhìn bà, cũng không nói gì, cuối đầu uống trà.
Ở trong phòng, Ôn Viễn treo chiếc váy công chúa lên, ngẩn người nhìn nó.
Chiếc váy rất đẹp, chỉ nhìn chiếc vòng kim cương này thôi cũng cảm thấy đẹp
rồi. Chỉ là nhìn thấy chiếc váy, Ôn Viễn có chút thất vọng.
Cha
cô đã quên là cô chưa bao giờ mặc váy. Theo như lời của Triệu Duy Nhất
thì cô là một người vừa lôi thôi vừa ngốc nghếch, cho nên những bộ quần
áo đẹp đẽ và rực rỡ, thì không thích hợp với cô.
"Thôi bỏ đi, cũng không phải là lần đầu tiên."
Ôn Viễn tự an ủi chính mình, đem bộ váy nhét vào trong tủ quần áo, bao gồm tất cả những bộ trước kia.
Buổi cơm chiều cả nhà đều ngồi ăn chung với nhau.
Ông nội và cha đều ở đây, cho nên hai người luôn đấu võ mồm với nhau là Ôn
Viễn và Ôn Kỳ giờ phút này rất ngoan ngoãn ngồi ăn cơm. Ôn Viễn biết dĩ
nhiên là Ôn Kỳ đang làm bộ.
Kiều Vũ Phần là người ngồi xuống cuối cùng, bà vừa chia thức ăn vừa nói: "Mới vừa rồi Hành Chi gọi điện về,
nói là buổi tối còn có một buổi họp. Không về nhà được."
"Hừ, chỉ lo họp và họp. Nó nước còn bận rộn hơn chủ tịch nước!"
"Cha đừng nói như vậy." Ôn Hành Lễ cười dụ dỗ ông cụ, "Bây giờ tình hình
kinh tế đang khó khăn. Hành Chi làm ngành này, dĩ nhiên là phải nhanh
tay rồi"
"Cha thấy nó bị tiền làm mờ mắt rồi!" Ông nội Ôn vẫn còn tức giận, "Mỗi ngày cứ chạy đi chạy lại, vấn đề đứng đắn thì không quan tâm."
Lúc này Ôn Hành Lễ cũng không xen vào. Chỉ cười nhẹ, rồi lắc đầu.
Ôn Viễn biết ông nội cô nói chuyện đứng đắn là chuyện gì. Năm nay Ôn Hành
Chi đã hai mươi chín tuổi, nhưng mà vẫn còn độc thân. Ông nội Ôn đã thúc giục anh nhiều lần phải kết hôn, nhưng mà lần nào cũng bị anh lơ đi.
Đến cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, dùng một cách rất đơn giản mà
trực tiếp đó là bức hôn. Kết quả là bây giờ số lần anh về nhà càng ngày
càng ít, ông nội Ôn cũng không nói được gì.
Có một ngày Ôn Viễn
nghe thấy ông nội Ôn lén lút hỏi cha cô: "Con nói xem, có phải Hành Chi
có chuyện gì không? Nếu không thì sau mỗi lần cha nói đến vấn đề về phụ
nữ nó lại không bình tĩnh."
Ôn Hành Lễ bật cười, "Về phương diện
này nó cực kỳ bình thường, là do cha thúc giục quá mức. Tính tình Hành
Chi vốn lạnh lùng, cha mà cứ thúc giục nó nói không chừng nó sẽ thực sự
có vấn đề!"