o em lúc em bị thương. Anh ấy còn xoa đầu em rất ấm áp. Ánh
mắt anh ấy nói rằng anh ấy chỉ thích mỗi em thôi – Puny vừa nói vừa
nghẹn ngào
Ngưng một lúc để suy ngẫm và để bớt sốc! Như Kiều như không tin vào
cái điều mình vừa nghe. Vyl là con người ấm áp như thế từ bao giờ?! Hay
là con bé đó tự ảo tưởng ra mọi thứ!
Em đang tính khiêu chiến với chị đấy à? Dù có là vậy, chị vẫn cho em
biết! Đó là trước đây. Với chị hiện tại mới là quan trọng. Không cần
biết em và cậu ấy đã thân tới đâu! Cậu ấy là của chị – Như Kiều cũng
khẳng định
Chị đừng thích Vyl nữa. Anh ấy không thích chị đâu! Em rất rất rất
thích Vyl! Anh ấy cũng rất rất rất thích em. Em biết điều ấy. Anh ấy
thích em mà chị T^^T
Chị đừng ở cạnh anh ấy nữa. Em đau lòng lắm! Lúc trước anh ấy không như
vậy với em đâu. Em muốn ở cạnh Vyl. Chị đừng thân thiết với anh ấy nữa!
Xin chị đấy! Em thật sự thích Vyl! Hu hu hu
Puny vừa nói vừa òa khóc lên! Cô sợ lắm! Sợ anh không thích cô nữa.
Anh sẽ lạnh như tảng băng lướt qua cô! Không đâu. Cô đã quen với những
điều trước kia rồi! Có chết cũng phải liều mạng với chị Kiều! Cô sẽ nói
thích anh trước mặt chị ấy! Chắc chắn anh sẽ không từ chối đâu. Vì anh
cũng thích cô! Nhất định là thế
Này, này, nhóc! Em khóc rống lên như vậy ai thấy tưởng chị bắt nạt em đấy! Có chút chuyện vậy cũng khóc, em như vậy rồi đòi Vyl dỗ dành em
chắc! Đứa ngốc và yếu đuối như vậy. Có cho cậu ấy cũng chẳng cần! Nín
đi. Chị đi đây!
Puny lau nước mắt rồi níu lấy tay áo của Kiều:
Em sẽ mạnh mẽ! Em sẽ cho chị thấy là anh ấy chỉ thích em thôi.Bởi
vì…nụ hôn hôm đó…rất ngọt ngào, rất ấm.Cả lời nói thích em ngày hôm đó…
là thật!
Cuối cùng đêm hội học sinh cũng mon men tới . . . Làm tất cả mọi người đợi đến dài cổ
Nó đích thị là bữa tiệc đêm mang phong cách quý tộc. Ở ngôi trường
quy mô và tầm cỡ cùng cô Hiệu trưởng thích học đi đôi với hành! Ưu ái
hoạt động ngoại khóa vì cô cũng hào hứng không kém mọi người trong
trường. Buổi sáng vẫn học trên trường nên ai cũng bàn tán về trang phục
sẽ mặc vào tối nay. Ai nấy đều cùng tư tưởng về buổi tiệc hoành tráng
đó!
Puny cơ bản là không hứng thú lắm. Định bụng ở nhà ngủ đã đời một
giấc nhưng 2 cô bạn thân lại không đồng tình với quan điểm lười nhác đó. Puny miễn cưỡng gật đầu đồng ý dù sao thì cô cũng chưa đi tới nơi kiểu
như thế nên thử cho biết. Cô tưởng tượng ra khung cảnh của bữa tiệc đó!
Có đồ ăn nhẹ, hoa, những bộ trang phục lộng lẫy đầy đủ màu sắc,. . .
Tất nhiên người nổi bật nhất trong bữa tiệc là Hội trưởng mới của năm – Hoa Phương . Rồi các tiểu thư với những bộ trang phục đó sẽ tìm 1 vị
hoàng tử để cùng khiêu vũ .Chỉ nghĩ thôi đã thấy tuyệt rồi nhưng cô bé
không hợp với những thứ như thế này
Cả bộ váy mà chị Jane đang ướm thử cho cô nữa
Hiện tại Puny đang ở bên trong shop thời trang của chị Jane. Từ nãy
tới giờ cô đã được chị chọn cho không biết bao nhiêu bộ đồ . Kiểu gì
cũng ép cô thử để xem thế nào. Puny cứ lắc đầu suốt không chịu thử. Cô
chỉ nhìn thôi đã thấy bối rối với những chiếc váy chị đưa cho
Hầu hết là đã được cắt, xẻ khá là sexy. Puny thì hoàn toàn không
thích phong cách này. Jane mải mê chọn lựa mà không để ý đến bộ dạng khổ sở của cô bé khi ngại nói ra suy nghĩ của mình .Mãi một lúc sau cô mới
quyết định lên tiếng:
Không . . có. . cái nào . . bình thường hả . . chị?
Cô khó nhằn lên tiếng ánh mắt như đang thăm dò ý kiến của Jane . Jane đang nhìn chiếc váy đen trước mặt chợt ngẩng lên khi nghe tiếng Puny
Jane cười đáp lại :
Nếu chọn cái bình thường thì chị đã không mất công lâu la ở đây suốt
từ nãy. Chị muốn mấy đứa nổi bật đó mà.Cho chị phô trương tài năng tí
xíu nha
Puny cười khổ. Nhìn bộ váy sexy đó là ớn lạnh. Nhưng tính tình cô bé
lại dễ bị lung lay bởi sự trông cậy nào đó!Không muốn làm người ta thất
vọng. Và chị Jane đã rất nhiệt tình trong việc chọn đồ cho cô
Từ bé tới lớn chưa có ai quan tâm cô sâu sắc tới vậy. Ở nhà có mình
cô và mẹ nên việc sống tự lập với cô không quá xa lạ .Nay có chị quan
tâm lo lắng và chăm sóc tốt cho cô .Cô không muốn làm chị thất vọng và
hụt hẫng. Coi như làm điều khác biệt vậy!
Puny e thẹn gật nhẹ đầu . Nhưng trong lòng chẳng thích bộ váy đó. Dù
cho nó có đẹp và quyến rũ tới đâu. Với cô đều không tìm ra sự yêu thích
nào cả. Ở đó có một bộ váy màu trắng, họa tiết cùng màu in chìm rất đơn
giản, nó nhìn qua đúng là không chút nổi bật! Nhưng thật ra có những thứ tưởng chừng như đơn giản lại là một điều tuyệt mĩ… bí ẩn! Cô bé thích
chiếc váy nhỏ kia… mà chị Jane nói đó là bộ chị không dày công thiết kế, là vô tình phác thảo ra! Thế nên cô bé cũng không nói thêm nữa, chỉ
mong Jane cảm thấy vui và hạnh phúc về tài năng của chị là được rồi!
Jane vui vẻ cầm bộ váy xếp li ở phần eo, cổ đổ cách điệu màu đen mà cô tâm đắc lên lại ướm vào người Puny chẹp miệng đáp:
Nhưng thực ra em cũng không quá hợp với bộ này
Cô bé lóe lên tia hi vọng kh
