Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3216353

Bình chọn: 8.5.00/10/1635 lượt.

y người phụ nữ đó là ai.Tùng thực sự thắc mắc muốn chết, nhưng cậu cũng quyết định giữ im lặng, như Kim Thành nói cậu không ngu gì mang tình địch về nhà. Tùng dốc hết một hơi ly rượu vẫn để trên bàn nãy giờ chưa đụng tới, cậu cần tỉnh tỉnh một chút.



– Anh Kỳ, hôm qua em gặp một người phụ nữ…..nói sao nhỉ…hơi kỳ lạ một chút. Hình như có họ hàng với Minh Hàn và Vũ Phong…..

– Đi cùng một người đàn ông với vết sẹo trên mặt._ Anh Kỳ tiếp lời, tay tiếp tục lau lau mấy cái ly_

– Anh gặp rồi?

– Rồi, tối qua.

Anh Kỳ và Tùng bắt đầu ráp hai cuộc gặp gỡ với nhau, cuối cùng xâu lại thành một mối. “Người phụ nữ đó có ý muốn sẽ giúp hai người thành đôi, chống lại sự phản đối của ông tổng”

– Có đáng tin không?

– Không biết, có điều nên cân nhắc vấn đề cha Minh Hàn đã nói với chúng ta.

– Anh cũng gặp rồi hả?

– Không trực tiếp, nhưng có chuyển lời với cha mẹ tôi.

– Không phải lần ở trong bệnh viện đó chứ?

– Hình như vậy.

– Anh tính sao?

– Cha mẹ tôi còn chưa chấp nhận hoàn toàn nữa mà, lo chi chuyện đó.

– Phải, cha mẹ em còn đang xúc tiến chuyện hỏi vợ cho em nữa kìa, lo chuyện ở đây chi cho xa.

– Lần này cậu đáng lo hơn tôi đó nha.

– Đúng lần này anh sướng rồi. Có người chịu khổ vì anh…Còn chọc em.

– Cậu không thấy Minh Hàn cẩn thận từng chút khi tiếp xúc với cha mẹ tôi thế nào đâu, tội nghiệp lắm.

– Đáng đời anh ấy, ai bảo trước đây làm khổ anh quá trời chi.

– Còn Vũ Phong có đáng đời không?_ Anh Kỳ trêu lại Tùng_

– Lão đó còn đáng hơn nhiều, nhưng khổ chẳng ai làm được gì lão hết, không ai vuốt cục tức này cho em hết. Em mới là đáng tội nghiệp nhất._Tùng thiểu não than thở_

– Lão đó còn đáng hơn nhiều, nhưng khổ chẳng ai làm được gì lão hết, không ai vuốt cục tức này cho em hết. Em mới là đáng tội nghiệp nhất. _ Tùng làm bộ mặt tủi thân rầu rĩ khiến Anh Kỳ cười khanh khách_.

– Đáng chết, dám cười trên sự đau khổ của người khác. Anh đó nha, bây giờ sướng rồi thì cười nhạo em….

– Làm gì có cười nhạo chứ, có điều cậu làm cái bộ mặt sầu thảm đó làm tôi chịu không nổi…..ai đời, cái lúc lên bờ xuống ruộng thì không thấy cậu trưng cái mặt này ra cho người ta thấy…..bây giờ dù gì Vũ Phong cũng yêu cậu rồi thì lại trưng cái bộ mặt hết tiền đó…. Đi bàn với Vũ Phong đi….tôi thấy nên như vậy….

– Chắc phải vậy, hy vọng anh ấy chịu đi gặp cha em giống anh Minh Hàn …nhưng nghe giống truyện cổ tích quá….

………………………..

Four vẫn hoạt động hết công suất trong khi chờ Minh Hàn đi thương lượng, không như Vũ Phong nói “ dưới một tuần” là Minh Hàn có thể lo xong, đến cả mười ngày cũng không có tin tức, người cũng không thấy đâu.

Cha mẹ Anh Kỳ cũng ngạc nhiên khi cả mười ngày nay không thấy Minh Hàn xuất hiện, không lẽ giữa hai đứa lại xảy ra chuyện? Bà cũng không phải tuyệt đối chấp nhận nhưng cũng đành chịu, dù gì gia đình lúc này cũng nhẹ nhàng hơn, không khí gia đình cũng ấm áp hơn, cái cảm giác hạnh phúc trọn vẹn cũng xuất hiện với từng người trong nhà. Chấp nhận có thêm “một thằng con trai” cuối cùng thành ra cũng không đến nỗi là địa ngục như đã tưởng. Vả lại thằng con ngang hông này cũng “ khá có hiếu”…… nhưng lạ là cả mười ngày nay không thấy trong khi đáng lẽ ngày nào cũng thấy mặt nó ít ra là một giây.

Thằng con bà bảo, nó đang giúp Four thương lượng thuê luôn tầng trên mà lại muốn đạt được kết quả sớm nhất, chắc là nhiều việc quá nên không thể đến. Cũng được, vậy nó cũng lo lắng cho thằng con bà nhiều, cũng biết công biết việc chứ không chỉ kè kè chuyện tình ái. Nhưng không hiểu sao bà lại quan tâm chuyện của nó nhỉ? lại thấy nhẹ lòng khi chúng không xảy ra chuyện gì, kỳ lạ. Chẳng lẽ bà đã chấp nhận rồi sao? Không lấn cấn gì nữa sao?

…………………………………………� � ?…………..

– Anh Kỳ này, đã mười ngày rồi không có chút tin tức gì hết. Anh nghĩ anh Minh Hàn thành công không?

– Ai mà biết, nhưng chuyện lớn như vậy không thể ngày một ngày hai.

– Nhưng Vũ Phong nói chắc lắm mà_.

– Coi bộ tin tưởng người ta quá ha, nhưng chuyện này đâu có đơn giản gì, tôi nghĩ không nhanh như vậy đâu.

– Vậy anh không tin anh Minh Hàn làm được hả?

– Tin, nhưng không phải là trong vòng một tuần như anh ấy nói, chắc là sẽ cần nhiều thời gian hơn.

– ………..

– Ông chủ cậu tới kìa….ra tiếp đón đi, bar lúc này không dư nhân viên tiếp loại khách khó chịu này đâu.

– Xìzzzzzzz!!!!!!!!!

Tùng quay ra nhìn Vũ Phong đang tiến tới quầy, chỗ cậu đang ngồi tán dóc với Anh Kỳ. Có vẻ như mới đi đâu đó về, quần áo còn rất chỉnh tề lịch sự, sơ mi trắng đóng thùng thắt cara-vát đàng hoàng.

Vũ Phong đến ngồi xuống cạnh Tùng, anh cố ý ngồi sát rạt, với tay choàng qua vai Tùng, nháy mắt với Anh Kỳ gọi rượu.

– Một ly, như cũ.

– Ok, có ngay.

Trong khi chờ thức uống được mang ra Vũ Phong thản nhiên nếm trước món “


Old school Swatch Watches