Old school Easter eggs.
Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326714

Bình chọn: 8.5.00/10/671 lượt.

tay quệt đi rồi
tựa đầu vào gối nhắm mắt lại. Nó không biết rằng anh ta cũng trên máy
bay này chủ yếu là theo nó.

Trong một quán cafe, Tú Tuệ đang ngồi
nói chuyện với một người từ trên xuống dưới bịt kín mít, Tuệ thở dài
"Dạo này Tuyết Nhi suy sụp lắm, tội nghiệp"

Người kia tựa vào ghế "Chúng ta nên hoàn thành phi vụ này càng sớm càng tốt"

Tuệ gật đầu "Chị đã gắn thiết bị theo dõi vào ông ta, chính ông ta sẽ cho chúng ta biết nó nằm ở đâu"

"Phong bì xanh đó thật sự quan trọng, chúng ta phải cố lấy được nó"

"Còn một chuyện nữa, Tuyết Nhi sang Pháp không được cho ai biết"

"Em biết rồi"

--------------------

"Chuyến bay M30 chuẩn bị đáp xuống sân bay, các hành khách hãy thắt dây an
toàn. Xin nhắc lại chuyến bay....." - Giọng cô tiếp viên vang khắp
khoang

Trong phút chốc máy bay đã đáp xuống, nó gỡ dây an toàn ra
rồi cầm vali bước ra, ánh mắt nó xa xăm nhìn về chân trời, nó đã hạ
quyết tâm sẽ trở thành con người khác, mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn và sẽ
hướng về tương lai tươi đẹp. Vừa mới bước đi thì có 2 người mặc đồ đen
đến chỗ nó cúi chào"Thưa cô là Lục Tuyết Nhi?"

"Phải, có chuyện gì? Mấy người là ai? - Nó hỏi

"Chúng tôi là người của cô chủ Tú Tuệ, cô ấy dặn chúng tôi đưa cô về nhà"

Nó hơi nghi nghi, vì thế lực của ông ta (Ba Thư) cũng đâu có thua ai, còn
lại là trùm xã hội đen nữa chứ, chuyện của nó chỉ cần ông ta búng tay là có ngay chứ gì đâu, phải cẩn thận.

Nó lạnh lùng "Sao tôi tin được?"

"Cô có thể gọi điện hỏi cô chủ"

Nó mở điện thọi lên thì có 1 tin nhắn thoại của Tú Tuệ "Tuyết Nhi em đến
nơi chưa? Có gặp người của chị không? Nếu có thì hãy đi theo họ, chị đã
mua cho em 1 căn nhà gần trường cho em rồi đó. Ở đó em nhớ giữ sức khỏe, đừng để bệnh nha."

Nó để điện thoại vào túi, gương mặt lạnh lùng vẫn không "bay" đi, tên vệ sĩ lên tiếng "Để tôi cầm, mời cô lên xe"

Nó để vali cho 2 tên vệ sĩ rồi đi lên xe, nó nhìn ra cửa sổ thở dài rồi
tựa vào ghế "Khi nào mình về lại nước đây? Mọi người, hãy đợi Tuyết Nhi, Tuyết Nhi hứa sẽ thành nhà thiết kế nổi tiếng. Hãy chờ Tuyết Nhi."



Về đến nhà, nó bước xuống nhìn ngó xung quanh, 1 đám người từ trong
đi ra xếp hàng cúi đầu chào nó, nó cúi đầu chào lại "Chào mọi người"

Bà quản gia cười "Mời tiểu thư đi theo tôi lên phòng"

"Dạ" - Nó đi theo bà quản gia, tên vệ sĩ cầm vali lên đi theo nó

Bà quản gia mở cửa phòng ra "Đây là phòng của cô, có gì thiếu cô cứ nói để chúng tôi mua cho cô, đừng ngại"

Nó cười "Dạ, con cảm ơn"

Tên vệ sĩ đặt vali xuống "Có muốn đi đâu thì cô cứ nói chúng tôi"

"Được, cảm ơn" - Nó đóng cửa lại rồi đi ra mở cửa sổ đứng đó nghĩ vu vơ "Ông bà, Ba, Thiên Vũ, Tuyết Nhi sẽ cố gắng hết sức"

Bên phía anh ta đang âm u một bầu trời tối, mặt anh ta lạnh như tờ không
nói lấy một câu khiến đám người làm lo sợ đến xanh mặt "Các người đi là
việc của mình đi"

"Dạ" - Tất cả nhanh chóng quay về
công việc của mình, thật ra anh ta qua Pháp có nhà để ở một cách nhanh
chóng như vậy là do đây là nhà để khi anh ta cưới vợ thì sang đây lập
nghiệp rồi sinh sống luôn thể, nhà thì từ trong ra ngoài toàn màu đen
đỏ, nhìn ôi mà kinh khiếp. Tay anh ta lướt qua tấm hình của nó "Lục
Tuyết Nhi, em sẽ là của anh, nhất định"

Reng...Reng...Reng...(điện thoại kờ)

"Anh gọi cho tôi có chuyện gì?" - Anh ta lạnh lùng

[Có, chuyện thằng Thiên Vũ, nó đã chết thì không phải dàn dựng nữa nhưng Phan Tú Tuệ, cô ta không thể không cảnh giác'>

"Tôi chỉ muốn Thiên Vũ chết, còn cô ta, tôi không quan tâm, tùy anh nhưng tôi sẽ không giết cô ta"

[Có vẻ anh muốn gỡ bỏ sự hợp tác này thì phải?'>

Anh ta cười khẩy "Có thì sao mà không thì sao?"

Anh ta cúp máy không cho Khải Minh nói thêm gì, cất tấm hình nó vào túi áo
rồi thả người nằm xuống ghế. Bên phía Tú Tuệ đang căng thẳng, họ đã tìm
được nơi cất giấu phong bì, là trong căn phòng bí mật của công ty Ba
Thư, nơi đó có rất nhiều vệ sĩ canh gác. Tú Tuệ, Khánh Du, Minh Tuấn và
người mặc áo đen đang ngồi tụ lại bàn bạc.

"Nơi này có rất nhiều vệ sĩ, khi chúng ta hạ được bọn họ còn phải tìm được chìa khóa và mật mã để mở" - Tú Tuệ

Khánh Du chống tay suy nghĩ "Bọn họ chắc chắn không phải dạng vừa"

Minh Tuấn lắc đầu "Phải có kế hoạch kĩ càng mới mong lấy được và chỉ được thành công không được thất bại"

Người áo đen nhíu mày "Phi vụ này (phi vụ cơ đấy) cần chuẩn bị thật tốt, mọi
người hãy đến đúng giờ, hẹn tại cổng sau công ty của ông ta"

Tất cả đồng thanh "Được"



Tối đến, Khánh Du, Tú Tuệ, Minh Tuấn và người áo đen trà trộm vào
công ty, cả bọn lén la lén lút, đúng như Tú Tuệ nói, ở đây có rất nhiều
vệ sĩ canh gác.

“Làm sao vô đây? Ở đây đã đông, chắc chắn
trong tầng hầm còn đông hơn. Tụi em ai cũng biết võ, chị Tú Tuệ đâu biết thì sao vô được?” - Khánh Du

Tú Tuệ đưa ra sáng kiến “Mọi