Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3211185

Bình chọn: 9.5.00/10/1118 lượt.

con di ăn kem mà!!!! Huhu.....

- Tuấn Dương! Ba thực sự xin lỗi con!

Đôi mắt đẹp đẽ ấy cụp xuống, bất lực trước tình thế này. Dù sao đi nữa thì cái chết của hắn và con trai đã được định sẵn.

- Ba à, lúc nãy họ cột tảng đá này vào chân con! Con thực sự sợ lắm! Hic...hic... Con muốn về với mẹ!!!!

- Ba cũng muốn được trở về với mẹ! Nhưng có lẽ.....

- Trách là trách mầy đã làm tao mất người anh duy nhất! Tao muốn tận mắt mầy phải chứng kiến con của mầy chết như thế nào!

Chưa đợi hắn phản ứng, Lam Chánh đã ra lệnh cho đám cận vệ:

- Quăng nó xuống biển!!!!

- Cái gì???? - hắn cứng người.

- Huhu.... Ba ơi!!! Ba ơi!!!! - Tuấn Dương la hét khi bị một tên cận vệ to con cởi trói tay rồi bế xốc lên.

- Cởi trói để mầy còn bơi chứ! Haha.....

Hắn xoay người, một cú đá cao làm tên đang cầm súng sau lưng chới với. Hai ba tên còn lại xông đến đều bị hắn giải quyết nhanh gọn lẹ.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi Tuấn Dương bị ném xuống biển, viên đá dưới chân nặng chịch khiến cậu nhóc hoảng sợ vô cùng. Nước mắt nước mũi không ngừng rơi.

"Bặt"

Hắn chụp được cánh tay của thằng bé, tuy nhiên do viên đá kia quá nặng nên hắn mất đà cùng lao xuống.

Một cánh tay vội chụp lấy lan can bám víu, hai cha con lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

Nặng.....

Thực sự rất nặng....

Hắn cắn răng, cố bám vào. Vì sự sống của cả hai. Nhưng nếu tình cảnh này kéo dài hẳn là cha con hắn sẽ rơi xuống mất.

Nhìn xuống dưới, ôi trời ơi! Cao quá! Dưới kia là sóng biển vô tình cứ gợn lăn tăn. Nhưng điều đó đối với hai cha con chính là ác mộng. Cả hai đồng loạt lắc đầu rùng mình.

Cánh tay phía trên bắt đầu hơi run, hẳn là đã quá sức rồi. Nếu chỉ một mình Tuấn Dương thì hắn sẽ chịu được, đằng này còn có thêm cục đá kia. Hai cha con sẽ "tắm biển" không sớm thì muộn.

- Ba ơi! Cao quá! Chắc hơn 10m - Tuấn Dương chớp chớp mắt nhìn ba nó.

- Nếu trút được viên đá kia... thì ba sẽ giúp con được sống! Hộc... Tuấn Dương! Bảo bối của ba! Dù thế nào cũng đừng buông tay ba có biết không? - trán hắn đầy mồ hôi, vẻ mặt đang đuối vô cùng.

- BA ƠI!!!! - Tuấn Dương gọi to, nước mắt lưng tròng nhìn ba nó.

- Ngốc! Con trai không được yếu đuối như thế, đừng khóc nữa!!!

Hắn bỗng nhớ đến những khoảnh khắc bản thân làm nũng, khóc nhè với nó. Con trai hắn thực sự rất giống hắn, giống đến hoàn hảo.

Lam Chánh không hài lòng nhìn cánh tay của hắn vẫn còn bám lấy lan can. Ông ta hất mặt ra lệnh cho tên cận vệ đứng gần đó:

- Khử chúng luôn đi!

- Vâng.

"Phịch.....phịch"

Tiếng động lạ phát ra khiến Lam Chánh và tên cận vệ ngừng bước. Chưa kịp định hình thì đã lãnh một cú đá từ đôi bốt cao gót kia.

Tên cận vệ ngã xuống bất tỉnh. Lam Chánh nhìn mấy tên gác cửa nằm lăn lóc thì hoảng hồn.

Nó một tay ôm vai, gương mặt hơi tái nhưng ánh nhìn lại tràn đầy sát khí:

- Ông biết đánh vần....chữ Hoàng Gia Mẫn chứ?

Luồn âm thanh trong trẻo nhưng rợn tóc gáy vang lên. Đơn thân độc mã, đám cận vệ của ông ta đã bị hạ sạch chỉ bởi....một phụ nữ.

- Hoàng Gia Mẫn!!!! Tại sao.... cô....lại....

Nó nhếch môi, một nụ cười nửa miệng bất cần:

- Biết cái giá sẽ trả khi đụng đến chồng và con của Hoàng Gia Mẫn này là gì không?

- Cô.... 

@

Chưa để ông ta nói, nó nhào đến tung một cú đá muốn lấy mạng người. Đôi mắt nó trở nên khát máu như một con dã thú. Có lẽ cơn giận đã lên đến đỉnh điểm.

"Bốp"

Lam Chánh kịp thời né sang một bên, chiếc bàn gỗ sau lưng ông ta nát vụng. Thử tưởng tượng nếu ông ta lãnh cú đá đó chắc sẽ nát y như cái bàn mất.

Cởi chiếc áo vest vứt sang một bên, ông ta gầm gừ:

- Tao sẽ cho cả ba đứa mầy đoàn tụ!!!!!

Cả hai lao vào quật nhau, một trận đấu gay cấn diễn ra.

Hắn cố siết chặt lấy cánh tay nhỏ bé của Tuấn Dương, tuy nhiên viên đá dưới chân thằng bé đang hút cạn sức lực của hắn. Cộng hắn, Tuấn Dương với viên đá lại, một cánh tay làm sao chịu nổi gần cả trăm ký cơ chứ.

- Ba ơi! Con nghĩ ba sẽ mau chóng đuối sức nếu chúng ta cứ duy trì tình trạng này đấy! - gương mặt nghiêm túc ra dáng "một người đàn ông", Tuấn Dương quẹt nước mắt nói.

Mồ hôi hắn đang chảy xuống, ướt cả khuôn mặt anh tuấn. Tuy nhiên vẫn cố nặn ra một nụ cười với con trai:

- Không...sao... Ba chịu... được!

Nó do bị thương nên có phần yếu hơn thường ngày, tuy nhiên vẫn quyết phân thắng bại với lão già kia.

Ông ta cũng không phải loại tầm thương, võ công cũng thuộc dạng thâm hậu. Nó tung những cú đá cao liên tiếp, ông té né được và xoay người thật nhanh đá vào mặt nó.

"Bốp"

Máu rỉ ra ở khóe miệng, vết thương ở vai hơi nhói lên vì bị va đập mạnh. Tuy nhiên khi nghĩ đến hắn và Tuấn Dương, một luồn sức mạnh vô hình lại l


Duck hunt