hề rời ra cô. Anh Vũ nhìn anh đau đớn, đôi mắt trong veo nhạt nước. Anh
Khôi cố mỉm cười.
-Anh
Vũ !!!! Đừng khóc…anh không sao…em ….đừng khóc…
Lạnh
quá…
Cả
người Anh Khôi lạnh lẽo, mọi thứ xung quanh thật nhạt nhòa, một màu trắng xóa
bao trùm lấy cậu, cậu không thấy đau nữa, không cảm nhận được gì nữa, chỉ có
khuôn mặt bé nhỏ nhạt nước trước mặt mình…
Nhưng
hình bóng đó cũng mờ dần, mờ dần….
Có lẽ…
Cậu đang từ từ rời xa cái thế giới
này…
-Anh Khôi !!!! anh đừng ngủ ! Đừng
nhắm mắt mà!!!
Tiếng nói của Anh Vũ vang lên bên
tai cậu, hoảng hốt, nhưng âm thanh càng ngày càng nhỏ dần, giống như càng ngày
càng xa dần. Anh Khôi chậm chạp cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu của mình ra…
Ngủ ư ? Ờ…ngủ, cậu cũng muốn ngủ từ
lâu lắm rồi. Mệt mỏi quá, đau quá ! nếu cậu ngủ cơn đau này sẽ chấm dứt, nếu
cậu ngủ cậu sẽ không còn cảm thấy mệt mỏi, cậu sẽ được yên bình, đôi mắt cậu
không chịu nghe lời cứ muốn khép lại ! Đôi tay nhỏ bé đang giữ chặt lấy tay cậu
thật ấm áp. Mà trên thế giới này, cậu cũng không còn gì lưu luyến nữa. Ngoại
trừ… Anh Vũ…
-Anh…Vũ…. Anh Khôi cố
gọi tên cô, nhưng ánh mắt cậu mờ nhạt. Cậu đã không còn thấy rõ bất cứ thứ gì
nữa rồi.
-Anh !!!! Em ở đây, em
vẫn luôn luôn ở đây. Anh Vũ run rẩy cố gắng giữ thật chặt bàn tay của anh, áp
bàn tay lạnh lẽo ấy lên má mình, cô muốn anh cảm nhận được sự tồn tại của mình,
nhưng trên hết tất cả là cô muốn làm cho chính bản thân mình cảm nhận được anh
vẫn tồn tại.
-Ờ…Anh biết…em luôn ở
bên anh. Anh Khôi mấp máy môi, động tác này rất nhỏ nhưng lại vô cùng khó khăn
với sức lực còn lại của cậu.
-Anh Khôi… anh đừng
nói gì nữa…em sẽ đưa anh tới bệnh viện, anh đừng nói gì nữa… Anh Vũ run run cúi
người thấp hơn nữa, hai bàn tay nhỏ nhắn cố nắm chặt lấy tay anh mình, đôi mắt
trong veo nhạt nước mở to nhìn người con trai trước mặt mình, bóng hình anh vô
cùng mờ nhạt, giống như một ảo ảnh ẩn hiện bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến
thành một làn khói.
Anh Khôi từ từ nở nụ
cười, anh mỉm cười, nụ cười đẹp đẽ mang theo nỗi buồn luôn ẩn hiện giống như
trước đây, nhưng là nụ cười khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp.
-Anh Vũ…Nếu có kiếp
sau….anh muốn chúng ta…
Lại là một cặp sinh
đôi…
Anh Vũ sững người, đôi
mắt Anh Khôi từ từ nhắm nghiền, nụ cười nơi khóe miệng cũng dần dần tắt hẳn,
tay của anh chậm rãi trượt khỏi khuôn mặt của cô.
-Khôi
!!!! Khôi!!!! Khôi Vỹ hoảng hốt gọi tên cậu.
-KHÔI
!!!! Leo gào lên…
Cánh
tay Anh Khôi rời khỏi bàn tay Anh Vũ. Cô bé giật mình…
Nụ
cười của anh ấy…đã tắt….
Đôi
mắt…đã nhắm chặt rồi….
-Anh…Anh….
Anh
Vũ một tay ôm ngực, một tay cố nắm chặt tay anh trai mình, nước mắt cô bé trào
ra, cơn đau trong ngực không ngừng dâng lên. Cô không thể nói lên được một lời
nào nữa…
-Tại
sao ??? Tại sao chứ ????
Anh
Vũ đưa bàn tay nhuốm máu lên mặt mình, anh trai cô đã rời xa cô rồi sao ? Anh
Khôi thật sự đã rời xa cô sao ? Tại sao chứ ? anh ấy chỉ muốn đón nhận một chút
hạnh phúc bình dị bên cạnh cô thôi mà, tại sao người ta lại cướp anh ấy ra khỏi
cuộc sống của cô chứ ? Tại sao số phận lại tàn nhẫn với Anh Khôi như vậy chứ, rốt
cuộc thì anh ấy đã làm sai điều gì ? Tại sao anh ấy lại phải đau khổ như vậy ?
-Á
Á Á Á Á !!!!!!!
Anh
Vũ gào lên, bàn tay bé nhỏ như muốn cào rách khuôn mặt mình, ánh mắt đen thẳm
chỉ còn hình ảnh của người anh trai nhuốm máu đang nằm im dưới đất….
Đau
quá…
Dừng
lại đi…
Anh
trai….
-Anh
Vũ !!!!!
-ANH
VŨ !!!!!!!
Leo
quay sang đỡ lấy cô bé, Anh Vũ đã ngất lịm…
-ANH…KHÔI…
Ở
bên cạnh, Cát Cát lặng người loạng choạng về sau, Minh Nhật cũng vội đỡ lấy cô
bé khỏi ngã xuống đất, hộp sô cô la lạnh lùng rơi xuống nền nhà, vỡ nát…
Anh
Khôi…đã chết rồi….
Khôi
Vỹ nhắm mắt ôm chặt đứa em trai mình vào lòng. Cả người anh run rẩy. Anh Khôi
đã chết rồi. Vậy là cuối cùng anh đã không thể bảo vệ được cho nó…. Nó đã chết
rồi….Đứa em trai mà anh thương yêu nhất…
Một
ánh mắt lạnh lẽo không có chút cảm xúc quay đi, bông hoa hồng đen tỏa ra một
mùi hương mê hoặc khẽ rung động khi chạm vào làn gió nhẹ…
-TRƯỜNG
DƯƠNG…!!!!!!
Khôi
Vỹ ngước lên nhìn kẻ mới quay đi bằng ánh mắt khủng khiếp, hàm răng nghiến chặt
căm thù. Trường Dương quay lại, khuôn mặt lạnh lùng vẫn không biểu hiện một
chút cảm xúc nào.
-Chuyện
gì ?
-Tại
sao mày dám…
-Không
phải tôi đã nói với cậu rồi sao, Khôi Vỹ ? Đám thuộc hạ của Trường Dương vây
quanh mọi người lăm le vũ khí. -Nếu Anh Khôi quay trở lại. Nó sẽ chết!
Khôi
Vỹ nghiến răng, anh ôm chặt lấy Anh Khôi vào lòng, đôi mắt anh sắc lẻm như muốn
xé xác kẻ thù. Nở một nụ cười nửa miệng. Trường Dương nhìn anh lạnh lẽo.
-Hận
tôi sao ? Đây không phải là lỗi của tôi. Khôi Vỹ, nếu muốn trách thì cậu hãy
trách bản thân mình đi, sao cậu đã có cơ hội mà không