i, cô không tin, cô không chấp nhận chyện này, Anh Khôi chưa
chết, anh ấy không thể chết được…
-Thả
em ra, Leo…Em xin anh, thả em ra đi…Em không thể để Anh Khôi đi được, em không
để anh ấy đi được…
Anh
Vũ giẩy dụa gào khóc thảm thiết khi Leo cố kéo cô, đôi bàn tay nhỏ bám đất đang
rỉ máu cố giơ ra muốn giữ chặt chiếc quan tài. Nhưng nó cứ đi xa dần, xa dần tầm
tay cô bé, nước mắt cô nhòa đi mọi thứ, những vạt đất xám lạnh lẽo lại phủ
phàng hất lên trên, đôi mắt cô nhòa nước, giọng nói khản đặc. Cô không thể cất
lên lời nữa rồi…
Mọi
người xung quanh nhìn cô bé đau đớn, rồi họ cùng nhìn về chiếc quan tài đang
khuất dần dưới huyệt mộ, mỗi người mang một tâm trạng khác nhau, đau đớn, tuyệt
vọng, cắn rứt, giận dữ, tiếc thương…
-Khôi…Khôi
!!!!!
Tiếng
khóc thứ hai vang lên, Mãi gục xuống bên cạnh ngôi mộ đang đắp dỡ, đôi mắt đỏ
ngầu, khuôn mặt nhăn nhó run rẩy.
Lần
trước là Lãm…
Giờ
là Anh Khôi…
Lần
thứ hai cậu đi tiễn một người bạn thân thiết của mình…Minh Nhật cũng nhíu mày,
không ai còn khóc nữa, chính xác thì họ đã để nước mắt hòa vào màn mưa lạnh buốt
rồi….
……
-Ở
đây có vẻ đông vui quá nhỉ ?
Một
giọng nói giễu cợt lạnh lùng vang lên, mọi người quay sang, Hoàng Long đang đi
ra từ một chiếc limo trắng, bên cạnh là tay quản gia Hắc Hải đang che dù cho
ông ta.
-Hình
như con trai ta có nhiều bạn hơn ta nghĩ đó ! Hoàng Long đi lại gần ngôi mộ
đang lấp dở, đôi mắt lạnh lẽo cười nhạt, tất cả mọi người đều nhìn ông ta với
đôi mắt đầy căm thù.
-Ông
tới đây làm gì ? Khôi Vỹ không quay sang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chăm vào
ngôi mộ của em trai mình, vết xước trên mặt anh vẫn đang rỉ máu, rát buốt…
-
Trường Dương đã giết chết Anh Khôi ? Hôm qua ta đã báo tin cho con rồi, vậy là
con đã tới trễ à? buồn nhỉ ? Hoàng Long đưa một điếu thuốc lên miệng, tên quản
gia vội châm lửa cho ông ta.
-Chính
ông đã hại chết Anh Khôi, bây giờ ông còn dám vác mặt đến đây sao ? Leo nhìn
ông ta giận dữ, đôi mắt cậu đỏ rực, Anh Vũ trong lòng cậu cũng đã ngừng khóc
quay sang nhìn ông ta với đôi mắt lạnh lẽo, căm thù…
-Hừ
! Những kẻ vô dụng thì sống nữa chỉ thêm chật đất.
-Anh
ấy là con ruột của ông .. Tại sao lại đẩy anh ấy vào chổ chết, ông còn nhẫn tâm
đến mức nào nữa, Hoàng Long, ông có phải là con người hay không ? Cát Cát nghiến
chặt răng, cả người cô run run trong cơn mưa lạnh…
-Con
ư ? Hoàng Long nhếch mép.-Ta còn không biết nó là con của ai , dựa vào đâu mà mày
nghĩ nó là con trai ta, cô bé ?
-Ông
nói vậy là sao ? Minh Nhật nhìn gã đàn ông giận dữ.
-Hừ
! Mẹ nó trước đây được gả cho nhà họ Hà để trả nợ, người đàn bà đó không có gì
đặc biệt ngoài vẻ đẹp mê hồn đàn ông, bố mẹ nó không thể trả nợ cho tao nên tao
đành phải đòi từ con gái của chúng. Mặc dù người đàn bà đó không có tiền tài, địa
vị gì để giúp cho công việc làm ăn của ta, nhưng ta có thể sử dụng cô ta như một
con mồi để câu lũ đàn ông ngu ngốc, những kẻ đó có thể là đối thủ, là kẻ thù
hay bạn làm ăn, và bà ta đã làm rất tốt, ta đã thu được không ít lợi nhuận khi
đem người đàn bà đó ra trao đổi. Nhưng có một điều nằm ngoài dự tính của ta là ả
ta đã có thai, ta cũng không biết được cái thai đó là của ai, nhưng ta biết ta
không muốn đứa trẻ chào đời, vậy mà nó đã cứu thoát chúng khỏi tay ta, và đến
bây giờ ta cũng không biết chúng có thật là con ta hay không nữa….
-Ông….trên
đời này có hạng người đê tiện, rác rưởi như ông sao ?
Leo
nghiến răng, đôi tay cậu dần thả lỏng Anh Vũ ra, cô bé vẫn nhìn ông ta, bất động
và lạnh lẽo. Đôi mắt trong veo nhuốm màu đen thẳm đầy căm thù…Mọi người đều cau
mày nhìn gã đàn ông trước mặt, bây giờ thì họ đã biết khi ở trong nhà họ Hà,
hai anh em Anh Khôi và Anh Vũ bị đối xử ra sao rồi…
-Ta
có quá nhiều vợ và tình nhân nên cũng có không ít đứa con, dù vậy ta vẫn không
biết chính xác đứa nào là con của ta, còn đứa nào là con hoang. Nhưng có một
người ta chắc chắn là con trai ruột của ta. Ông ta mỉm cười quay sang Khôi Vỹ.-Và
con là người duy nhất có thể thừa kế lại ta.
Khôi
Vỹ nhìn ông ta lạnh lùng…
-Con
có muốn trả thù cho thằng bé đó không, Khôi Vỹ ?
-Trả
thù ai ? Trả thù ông sao ? Ông đã ép nó đi tới khu nhà hoang đó để Trường Dương
giết nó….
-Không,
ta không ép nó, là nó tự nguyện đi tới đó…
-Ông
nói dối. Cát Cát hét lên. -Anh Khôi không bao giờ chịu đi tới nơi đó cả, rõ
ràng ông đang nói dối.
-Ta
không nói dối. Ta chỉ nói với nó rằng, nếu nó có thể làm xong chuyện này cho
ta, ta sẽ để nó được tự do. Và nó đã đồng ý…
Khôi
Vỹ nhìn lạnh lẽo.
-À…Khôi
Vỹ, con cũng nên cám ơn thằng bé đi, nhờ nó mà ta đã cho con hai năm thoái mái
tự do bên ngoài nhà họ Hà đó. Hoàng Long nhìn Khôi Vỹ cười nhạt. Anh hơi nhíu
mày.
-Ông
muốn nói gì ?
-Hừ…Hai
năm trước khi con bỏ đi, ta đã định bắt con về, hoặc khử con và con bé Anh Vũ,
nhưng chính nó đã van xin ta tha cho hai đứa