i người không khó nhận ra rằng cô bé đang đau buồn về cái
chết của anh trai mình. Minh Đức ngồi xuống bên cạnh cô bé.
-Anh
Vũ, cháu mau ăn đi còn đi học, dạo này cháu có ăn uống đầy đủ không vậy ? bác
thấy cháu xanh xao quá.
Anh
Vũ khẽ gượng cười đáp lại sự quan tâm của ông, Minh Đức không thấy phiền lòng
vì thái độ của cô bé, ông nhắc Leo gắp thức ăn cho cô và vui vẻ nói chuyện với
Khôi Vỹ về những dự định của mình sắp tới. Anh Vũ chậm chạp đưa những miếng thức
ăn vào miệng, nhưng cô chỉ thấy nó đắng nghét… Leo ở bên cạnh cũng nhận ra thái
độ gượng gạo của Anh Vũ, cậu cắt nhỏ miếng bit tết ra đưa tới trước mặt ép cô
phải ăn hết mới được…
7h30
phút…
Sáng
nay Leo đã xin phép giám thị cho cậu và Anh Vũ đi đến trễ một tiết, lúc này cô
bé cũng vừa ăn xong miếng bit tết cậu đưa, Leo lấy khăn giấy lau miệng cho cô
bé rồi kéo cô đứng dậy.
-Anh
Vỹ, bố !! Tụi con đi học đây, trễ giờ rồi !
Khôi
Vỹ gật đầu, anh nhìn em gái mình hơi lo lắng, Anh Vũ không nói gì, cô bé chầm
chậm đứng dậy đi ra ngoài, Leo cũng theo sau cô bé, nhưng vừa ra đến cửa, bố cậu
đã giữ tay cậu lại dặn dò:
-Phong
!
-Chuyện
gì vậy bố ?
-Cô
bé đang rất đau buồn, hãy ở bên cạnh an ủi
nó nhé.
Leo
mỉm cười gật đầu, điều này cậu biết rõ…
Trên
lớp học, đám bạn xúm lại hỏi chuyện Anh Vũ, không hiểu lí do gì mà cô bé vắng học
suốt một thời gian dài như vậy, Anh Vũ không trả lời đám bạn, hỏi Cát Cát
cũng không ăn thua gì, cả Anh Vũ và Cát
Cát cứ lặng im như người mất hồn, hiển nhiên đám bạn của họ không biết được những
chuyện đã xảy ra với họ trong suốt thời gian qua, vì Anh Khôi không học chung
trường với họ, và cái chết của cậu cũng không được thông báo cho nhiều người.
Leo và Minh Nhật phải cố gắng lắm mới làm mấy đứa bạn chịu để yên cho Anh Vũ…
Giờ
ra chơi….
-Anh
Vũ !!!!!
Cô
chủ nhiệm cầm tờ kiểm tra một tiết mới chấm đi tới trước mặt Anh Vũ giận dữ,
bài kiểm tra của cô bé bị 0 điểm, đây là lần đầu tiên một cô bé học trò xuất sắc
như cô phải nhận điểm số này, Anh Vũ vẫn lặng im nhìn cô chủ nhiệm buồn bã…
-Anh
Vũ !!! Em sao vậy, suốt một tuần nay em đã làm gì mà không chịu đi học, đã vậy
còn không chịu thông báo cho cô biết lí do, bây giờ làm bài kiểm tra thì bị 0
điểm, em làm sao vậy hả ?
Cô
chủ nhiệm nhìn cô bé giận dữ pha lẫn lo lắng, Anh Vũ thì không còn tâm trạng
nào để học hành nữa, đôi mắt vô hồn không có một chuyển động…
-Anh
Vũ !!!! Thực ra đã có chuyện gì xảy ra vậy, gia đình em đã gặp chuyện gì sao ?
Hay em có khó khăn gì, mau nói cho cô biết đi !
Cô
chủ nhiệm ngồi xuống trước mặt cô bé với vẻ quan tâm, Anh Vũ từ trước đến giờ
là đứa học trò ngoan ngoãn học giỏi nhất lớp, bây giờ cô bé lại như người mất hồn
sau một thời gian nghỉ học không rõ lí
do, cô cảm thấy hơi lo lắng, nhưng đáp lại sự quan tâm đó, Anh Vũ vẫn im lặng
nhìn tờ kiểm tra bị 0 điểm…
-Anh
Vũ !!! Anh Vũ !!! Em có nghe cô nói hay không ?
Cô
chủ nhiệm lắc vai Anh Vũ, bây giờ cô bé mới ngước lên với vẻ chán nản:
-Em
xin lỗi…
-Em
sao thế, có chuyện gì xảy ra thì hãy nói với cô đi…
Cô
chủ nhiệm mỉm cười thật thân thiện, ánh mắt dịu dàng nhìn Anh Vũ với vẻ đáng
tin cậy, nhưng cô vẫn lặng im, bây giờ cô không muốn nói gì với ai nữa, cô chỉ
muốn được yên tĩnh, yên tĩnh mà thôi…
-Anh
Vũ !!!!
Cô
chủ nhiệm vẫn nhìn cô bé với vẻ lo lắng, mấy người giáo viên bên cạnh cũng quay
sang với vẻ hiếu kì, những người này đều dạy lớp Anh Vũ và họ không lạ gì cô học
trò xuất sắc này, nhưng thái độ của cô bé hôm nay khiến họ ngạc nhiên quá.
-Thưa
cô !!!! Leo từ ngoài cửa bước vào phòng giáo viên,-Thưa cô, bạn Anh Vũ mấy hôm
nay không được khỏe, vì vậy mà vừa rồi bạn ấy mới nghỉ học và làm bài kiểm tra
không tốt…
-Leo
? Cô chủ nhiệm quay sang cậu ngạc nhiên.- Em nói Anh Vũ không khỏe sao, em ấy bị
bệnh gì vậy ?
-Anh
Vũ bị suy nhược cơ thể nặng, bây giờ bạn ấy không thể trả lời được những gì mọi
người hỏi đâu ạ, mong cô để bạn ấy nghỉ ngơi một chút, khi nào khỏe hẳn rồi nói
chuyện.
-Em
bị bệnh sao, Anh Vũ ? Sao không nói cho cô biết.
Cô
giáo quay sang cô bé lo lắng, Anh Vũ vẫn cụp mắt nhìn xuống không trả lời,
trông cô bé bây giờ đúng là giống bị bệnh thật, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt
thâm quầng, đôi môi nhỏ khô nhợt nhạt, Leo đi đến nhẹ nhàng nắm tay cô bé kéo
ra khỏi phòng giáo viên.
-Xin
phép cô cho em đưa bạn ấy lên phòng y tế một lát, dường như Anh Vũ cảm thấy mệt
quá rồi.
-Ơ…
Cô
giáo nhìn theo hai đứa ngạc nhiên, Leo đã nắm tay Anh Vũ đưa cô bé ra bên ngoài
rồi. Lớp học sắp bắt đầu, Leo đưa cô bé đi trên hành lang nhưng không vào lớp,
Anh Vũ cũng không chú ý, cô bé cứ đi như một người mất hồn…
-Leo
!!!! Leo!!!! Có tiếng gọi phía sau, hai người dừng lại, Sa Lệ chạy đến ôm chầm
lấy Leo vui vẻ:-Leo ! Sao mấy hôm nay cậu không đi học, tớ lo cho cậu quá, cậu
lại đi đánh nhau quậy phá nữa sao ?