Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329810

Bình chọn: 7.00/10/981 lượt.

, đổi lại nó sẽ trở thành người thừa
kế cho ta, giúp ta làm việc, và quả thật trong suốt hai năm qua nó đã làm được
cho ta không ít chuyện…

Anh
Vũ và Khôi Vỹ nhìn ông ta sững sờ…

Anh
Khôi ở lại để bảo vệ cho hai người sao…

-Anh
Khôi cũng là một thằng nhóc hữu dụng. Thật tiếc khi nó không thể giúp ta được
nhiều hơn, nó có vẻ rất thương con và con bé song sinh với nó đó nhỉ, thế nào ?
con có muốn trả thù cho nó không ? giết Trường Dương và trả thù cho em trai yêu
quý của mình. Nếu con muốn, ta sẽ cho con trở về.

-Ông
đẩy thằng bé đến chổ chết chỉ vì muốn tôi trở về ?

-Đúng
! Nhưng để chuộc lỗi, ta sẽ giúp con trả thù !

-ĐỒ
KHỐN !!!!!

Dường
như không còn kìm chế được nữa, Leo và Minh Nhật gào lên rồi lao vào Hoàng
Long, đám thuộc hạ của ông ta vội lao ra chặn lại, và đương nhiên những tên đó
bị ăn đòn.

-Ông
là đồ rác rưởi…

Leo
lao lên tung một cú đấm vào mặt kẻ thù, nhưng cánh tay của cậu bị đá gạt đi chổ
khác, tay quản gia lao lên đấm mạnh vào bụng cậu..

-Leo
!!!

Minh
Nhật quay sang lo lắng, Leo nhăn mặt hơi cúi xuống, Hắc Hải tiếp tục lao lên
giáng một cước vào người cậu. Nhưng trước khi nhận được cú đá đó, Leo đã lách
người né được và lao lên giáng một cước vào ngực Hắc Hải, ông ta loạng choạng
lùi về sau, máu nhòe ra trên miệng, dường như vài chiếc xương sườn đã gãy…

Minh
Nhật cũng nhanh chóng xử lí hai tên đang đánh cậu…

Không
còn tên vệ sĩ nào bên mình nữa, Hoàng Long đứng yên lạnh lùng. Bàn tay ông ta
đưa vào túi áo khoác, Khôi Vỹ nhìn sang nhíu mày, Hoàng Long lúc nào cũng giấu
trong người một khẩu súng ngắn…đúng lúc này Leo lao tới định giáng một cú đấm
vào mặt ông ta….

Nhưng…

Pặc…

-Dừng
lại, Leo…

Cánh
tay cậu bị giữ lại, Khôi Vỹ lạnh lùng kéo cậu ra sau, Leo quay sang hơi phẫn uất.

-Anh
Vỹ…Buông em ra….

Cậu
cố giành cánh tay ra, nhưng không được…

-Ồ…Khôi
Vỹ !!! Con bảo vệ cho ta, vậy là con đồng ý trở về ? Hoàng Long nhìn Khôi Vỹ cười
hài lòng.

-Không
! Khôi Vỹ quay sang, khuôn mặt anh lạnh lùng, ánh mắt sắc lẻm như dao.

-Đây
là cậu trả lời của con sao ? Thật đáng thất vọng…

-Nếu
biết được tôi sắp làm gì, ông sẽ còn phải thất vọng hơn nữa kìa…Cánh ta anh hơi
lỏng và buông Leo ra.-Cút đi! lần cuối cùng tôi tha mạng cho ông đó. Lần sau gặp
lại, chúng ta sẽ là kẻ thù.

-Sao
? Hoàng Long nhìn cậu cười nhạt, mọi chuyện đã không như dự tính của ông ta.

-Hoàng
Long !!!! Tôi sẽ không tha cho ông đâu. Ông sẽ phải trả giá, cả Trường Dương nữa,
tôi thề sẽ bắt các người phải trả giá.

Anh
Vũ nhìn Hoàng Long căm thù và hé một nụ cười, nụ cười nửa miệng và ánh mắt sắc
lẻm như dao giống hệt như Khôi Vỹ, và từ đó cho đến khi trở về nhà, cô không mở
miệng nói với ai câu gì nữa…

10h30
phút đêm…

-Anh
Vũ. Em hãy ăn một chút gì đi, em không ăn không uống suốt ngày hôm nay rồi, nếu
cứ như thế này em sẽ chết mất.

Leo
nhìn cô bé xót xa, Anh Vũ vẫn ngồi im trên giường, lưng dựa vào tường, hai tay
buông thỏng, đôi tay dính đầy bùn đất từ khi ở nghĩa trang trở về vẫn chưa được
rửa, máu đã ngừng rỉ ra nhưng vẫn đau buốt, đôi mắt vô hồn nhìn xa xăm ngoài bầu
trời đen tối…

Anh
Khôi đã đi thật rồi, bây giờ thì cô đã phải chấp nhận sự thật là anh ấy đã đi
thật rồi….

Hoàng
Long…

Trường
Dương…

Hai
kẻ này chính là người đã cướp đi anh trai cô, hai kẻ đáng nguyền rủa này…Đôi mắt
Anh Vũ sắc lẻm, hai giọt nước chợt trào ra, Leo đưa tay lên gạt ngang và ôm cô
bé vào lòng. Anh Vũ vẫn không phản ứng gì, nước mắt cô bé thấm ướt vai sơ mi trắng
của cậu. Leo ôm chặt cô bé, trái tim cậu đau nhói, cậu muốn xóa đi những giọt
nước mắt trên khuôn mặt bé nhỏ của Anh Vũ, cậu muốn xóa đi nổi đau đang cào xé
trái tim cô bé, nhưng cậu không thể, tim cậu cũng đang đau, Anh Khôi-người bạn
cậu rất yêu quý và còn là anh trai của Anh Vũ đã chết, cậu chỉ biết lặng im ở cạnh
Anh Vũ, lặng im lau nước mắt và ôm chặt cô bé như thế này…

-Em
muốn báo thù…

Anh
Vũ cất tiếng, giọng nói lạnh lùng khô khốc. Buông cô bé ra, Leo nhìn Anh Vũ
nghiêm túc. Hai bàn tay cậu giữ chặt khuôn mặt cô bé.

-Nếu
đó là tâm nguyện của em, anh nhất định sẽ làm cho em.

Bên
ngoài căn phòng khách, Cát Cát và Minh Nhật đã về nhà, một mình ngồi trên sô
fa, Khôi Vỹ lặng im hút thuốc, khắp sàn nhà vung vãi bao nhiêu đầu lọc, khói trắng
tỏa ra khản đặc không khí, căn phòng không được bật điện, ánh trăng từ bên
ngoài hắt vào sáng rực…

-Anh
Vỹ !

Leo
từ phòng Anh Vũ đi ra, Khôi Vỹ vẫn lặng im ngồi trên sô fa đốt thuốc, bộ đồ sơ
mi ướt đẫm trên người anh từ trưa đến giờ vẫn chưa được thay ra, Leo đi lại trước
mặt anh thở dài. Khôi Vỹ cũng đã phải chịu một cú sốc không kém gì Anh Vũ…

-Anh
Vũ sao rồi ? Khôi Vỹ hỏi cậu, anh vẫn không ngước lên, đôi mắt nhìn chăm chăm
ngoài cửa sổ.

-Cô
bé ngủ rồi, viên thuốc an thần đã có tác dụng, khi thấy cô ấy


Old school Swatch Watches