XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329572

Bình chọn: 10.00/10/957 lượt.

ất nổi tiếng rồi. Mà cũng hai tháng rồi cô chưa gặp
lại anh….

- Anh Vũ! Mấy ngày nữa Khôi Vỹ sẽ đi
sang Mĩ, em có muốn gặp anh ấy không ?

Leo vừa lái xe vừa đưa tay xoa đầu
cô bé. Anh Vũ lắc đầu, gặp anh ấy lúc này có thể khiến Khôi Vỹ mất tập trung
vào công việc, mặc dù rất nhớ anh ấy, nhưng Anh Vũ cảm thấy cần biết tự lo cho
mình, cô không thể mãi dựa dẫm vào anh trai được, không thể làm gánh nặng cho
anh ấy được, nhất là trong hoàn cảnh này…

-Leo ! Anh định mua tặng gì cho Minh
Nhật ?

Anh Vũ quay sang đổi chủ đề, Leo đưa
tay lên cằm có vẻ suy nghĩ, lần trước sinh nhật cậu, thằng nhóc đó tặng cho cậu
một bài hát suýt nữa thì đuổi hết quan khách, lần này chắc cậu cũng phải tìm
thứ gì thật đặc biệt đáp lễ mới được….

-Em định mua gì cho cậu ấy ? Leo
nhìn Anh Vũ tham khảo ý kiến.

-Chắc là một chiếc áo hay một đôi
giầy thể thao…Anh Vũ đưa tay gãi đầu, cô có mua quà tặng con trai bao giờ đâu.
Leo mỉm cười…

-Vậy anh sẽ tặng nó quần sịp….

Anh Vũ: …………….

Chiếc xe dừng trước một cửa hàng quà
tặng trong thành phố, Leo thả Anh Vũ xuống và đi gửi xe, cô bé ngước nhìn xung
quanh, nơi này chủ nhật nên khá đông người, toàn là cặp đôi dẫn nhau đi mua quà
lưu niệm, Anh Vũ nhìn vào bức tường kính của cửa hàng quà tặng, trên kệ trưng
bày bao nhiêu thứ lấp lánh bằng pha lê đẹp tuyệt vời, cô bé mỉm cười, nếu Minh
Nhật là con gái thì tốt rồi, cô có thể mua tặng cho cậu mấy thứ dễ thương đó…

Mười phút trôi qua, Leo vẫn chưa đi
ra, có lẽ bãi đổ xe chủ nhật quá đông…

Anh Vũ vẫn đứng yên chờ đợi, đôi mắt
trong veo dán vào mấy món đồ trong cửa tiệm mê mẫn, những thứ đó quá dễ thương,
nhưng Anh Vũ không muốn vào trước, trong cửa hàng toàn là mấy cặp đôi hạnh phúc
khoác tay nhau hay chỉ cho nhau xem những món quà trên kệ, bây giờ đi vào một
mình thì thật ngại quá. Đôi mắt đen thẳm của Anh Vũ đưa đi một cách chậm chạp
qua những kệ kiếng bên trong, rồi cô dừng ánh nhìn trước một chiếc hộp nhỏ màu
xanh nước biển, bên trong đó là một cặp nhẫn bạch kim tuyệt đẹp, ánh sáng bạc
lấp lánh phản chiếc dưới ánh sáng mặt trời hắt vào trông thật rực rỡ, Anh Vũ
mỉm cười, cặp nhẫn đó thật đẹp, cô bé cứ dán mắt vào chiếc hộp thủy tinh đó mơ
màng…

Liệu có một lúc nào đó, cô và Leo
đeo những chiếc nhẫn đó trên tay…

Trong nhà thờ sáng sớm, hai người
sánh bước đi ra trước mặt mọi người, rồi Leo đeo nhẫn lên cho cô…

Anh Vũ lắc lắc đầu, khuôn mặt hơi đỏ
đỏ, cô bé đưa tay vỗ nhẹ lên má phụng phịu, sao tự nhiên lại có suy nghĩ kì cục
như vậy chứ, cô và Leo còn quá trẻ…

Chợt… một hình ảnh phản chiếu qua
bức tường kính…

Mờ nhạt….

Một bóng đen lướt qua sau lưng Anh
Vũ, người con trai mang trên người bông hoa hồng đen bí ẩn, ánh mắt lạnh lùng
mê hoặc không biểu lộ một chút cảm xúc….

Người đó đi ngang qua cô và hé một
nụ cười nửa miệng bí hiểm…

Nụ cười của Anh Vũ vụt tắt….

Những hình ảnh chết chóc vụt qua
trong đầu cô …

Cả người cô bé run rẩy….Cô vội quay
phắt lại sau, ánh mắt đen thẳm mở to đầy căm thù, người con trai đó đã đi qua
bên kia đường, Anh Vũ vội vàng lao theo…

Kẻ đó…

Người đã giết chết anh trai cô…

Trường Dương…

-Anh Vũ !!!! Dừng lại!!!!!!!!!!

Một cánh tay tóm chặt lấy gáy áo Anh
Vũ kéo bật ra sau, rồi một đoàn xe lao vụt qua trước mặt cô, Anh Vũ giật mình,
cô bé quay ra sau ngơ ngác, Leo đang giữ chặt lấy cô, khuôn mặt đẫm mồ hôi nhìn
cô lo lắng.

-Anh Vũ !!! Em làn sao thế ? Sao
đang đèn đỏ mà lại băng qua đường vậy, suýt nữa là bị tông rồi…

Anh Vũ giờ mới sực tỉnh, Leo nắm chặt
tay cô nhìn cô lo lắng, nhìn qua bên kia đường, bóng đen đã biến mất, cô bé
nhìn theo thở dài, có vẻ như cô đã nhìn nhầm, cô đã quá ám ảnh bởi màu đen chết
chóc nên đã tưởng mình nhìn thấy Trường Dương sao? Đưa tay lên quệt mồ hôi trên
trán, cô bé quay lại nhìn Leo ngại ngùng, cũng may là có Leo kéo cô lại kịp
thời…

-Em chạy qua đường làm gì thế ? Leo
vẫn nhìn Anh Vũ khó hiểu, cô bé vội gượng cười khỏa lấp.

-Không, không có gì đâu, chúng ta đi
mua quà thôi ! Nắm lấy tay Leo kéo vào trong cửa tiệm, Anh Vũ không cho Leo kịp
thắc mắc gì nữa…

Hai người đi dạo từ đầu cho đến cuối
những dãy hàng, quà tặng ở đây thật là đẹp, nhưng mẫu mã hơi nhiều nên hai
người vẫn chưa biết phải chọn thứ gì. Và thứ cuối cùng cả hai chọn là áo
chiếc sơ mi màu xám và một chiếc cà vạt cùng màu. Còn hơn một tiếng nữa mới tới
giờ hẹn, Leo đưa Anh Vũ đi đến một công viên gần đó hóng gió…

Công viên buổi sáng thật yên tĩnh,
từng cơn gió nhẹ ùa qua mơn trớn mái tóc dài của Anh Vũ, cô bé đưa tay lên vuốt
nhẹ, cơn gió thật dễ chịu, nhưng Anh Vũ cảm thấy nhớ cơn gió mát lạnh mang hơi
mặn của muối biển hơn…

-Anh Vũ ! Đẹp không ?

Leo mở chiếc hộp trước mặt Anh Vũ,
bên trong là cặp nhẫn bạch kim tuyệt đẹp mà cô bé đã ngắm cả tiếng ở cửa hàng
khi nãy, cô bé ngước lên ngạc nhiên, Leo mua nó lúc nào mà cô không biết