Old school Easter eggs.
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329530

Bình chọn: 7.5.00/10/953 lượt.

chứ ?
Thấy khuôn mặt ngờ ngệch của cô bé nhìn mình, Leo mỉm cười cầm một chiếc đeo
cho Anh Vũ, một chiếc đeo vào ngón tay mình.

-Anh thấy nó khá đẹp nên mua cho
chúng ta, em thích chứ ?

Leo giơ bàn tay của mình và Anh Vũ
ra, một cặp nhẫn hoàn hảo đang ngự trị trên tay hai người, Anh Vũ nhìn nó ngơ
ngác trong vài giây, rồi cô bé mỉm cười thật tươi, cô chỉ mới nghĩ rằng sẽ đeo
nó lên một lúc nào đó, không ngờ Leo lại đeo nó cho cô sớm như thế…

-Hình như nó hơi rộng…Anh Vũ nhìn
chiếc nhẫn dưới tay mình hạnh phúc.

Leo cầm bàn tay cô bé mỉm cười, cuối
cùng cậu đã được thấy Anh Vũ vui vẻ trở lại rồi.

-Tại em gầy quá ! Phải ăn uống nhiều
vào mới đeo vừa chiếc nhẫn chứ.

Anh Vũ đỏ mặt, Leo đang hôn nhẹ lên
ngón tay đeo nhẫn của cô, cô bé vội rụt tay lại nhìn cậu phụng phịu. Leo hay
giở trò với cô quá. Leo thấy thái độ của cô thì bật cười, cậu cúi sát xuống mặt
cô bé trêu chọc:

-Em không thích anh hôn lên tay em ?

Anh Vũ gật gật đầu, thực ra thì cô
thấy hơi xấu hổ thôi, khuôn mặt thanh tú của Leo lúc nhìn gần sao mà đẹp quá,
mái tóc đỏ hơi tung lên theo gió mang theo hương thơm dịu của hoa hồng. Vài tia
nắng sớm phủ lên khuôn mặt rạng rỡ của Leo càng khiến cậu đẹp trai hơn, bộ đồ
trắng tinh không tì vết, Anh Vũ nhìn cậu ngơ ngẩn, Leo đúng là thiên thần mà…

-Ra là vậy! em chỉ thích anh hôn lên
môi? Leo hỏi cô bé và đột ngột nghiêng đầu hôn vào môi cô, Anh Vũ giật mình vội
đẩy cậu ra mếu máo:

-Em đâu có nói như thế, đồ háu sắc !

Hình như cú xô của Anh Vũ quá mạnh
khiến Leo lăn ra khỏi ghế ngã nhào xuống đất, nhìn cậu lồm cồm bò lên, Anh Vũ
xanh mặt sợ hãi, cô lỡ quá tay rồi…

-Em phủ phàng quá, Anh Vũ !!!!

Leo nhìn cô bé giận dỗi, không ngờ
con nhóc gầy nhom nhìn ốm yếu mà có sức khỏe kinh hồn thật…

14h30 chiều…

Chiếc xe hơi đen dừng lại trước một căn
nhà lớn có giàn hoa tigon đỏ thắm. Leo và Anh Vũ bước xuống trầm trồ, lần đầu
tiên họ tới nhà Minh Nhật, không ngờ nhà cậu ấy đẹp như vậy, và có lẽ cũng khá
giàu nữa. Thấy hai đứa bạn đã tới, Minh Nhật vui vẻ đi ra mở cổng. Cát Cát đã
tới trước đó một lúc rồi…

-Hai cậu quá, hẹn hò trước khi tới
đây sao ? Cát Cát nhìn hai người tra khảo, nguyên một đống đồ ăn đặt trước mặt
cô mà phải ngồi đợi hai cái đứa rùa này bò tới, thật là bực bội mà. Anh Vũ và
Leo nhìn cô cười trừ…

-Chào hai cháu !

Một người phụ nữ trẻ từ trên lầu đi
xuống, cô mặc một bộ váy xám thanh lịch, khuôn mặt dịu dàng hiền từ và có vẻ
hay cười, nhìn thấy cô, cả Leo và Anh Vũ đều mỉm cười, đây chính là cô gái hai
người đã cứu hôm nào, và cũng chính là mẹ của Minh Nhật…

-Chúng cháu chào cô !

Anh Vũ và Leo cúi đầu đáp lễ, đi
theo sau cô là một cậu bé chừng năm tuổi, thấy hai người đứng dưới, cậu nhóc
vui vẻ chạy lại níu tay Leo:

-Anh tóc đỏ, anh còn nhớ em không ?
cả chị xinh xinh nữa.

Anh Vũ và Leo mỉm cười với nó, làm
sao mà không nhớ, hôm mẹ nó bị tai nạn nó đã khóc kinh khủng lắm mà. Người phụ
nữ trẻ lúc này mới đi lại hai người mỉm cười thân thiện.

-Chào hai cháu, cô là Liên mẹ của
Minh Nhật. Cô chính là người bị tai nạn lần trước được hai cháu giúp đỡ. Cô đã
muốn mời hai cháu đến đây chơi lâu rồi, mãi đến bây giờ mới có dịp, thật may
hôm đó có hai cháu cứu cô, cô không biết phải cảm ơn hai cháu thế nào cho được
nữa.

-Cô đừng bận tâm, nếu hôm đó không
phải tụi cháu mà là một người khác thì họ cũng sẽ làm như vậy thôi mà. Leo mỉm
cười đưa tay lên gãi đầu.

-Không, cô phải cám ơn hai cháu thật
tử tế mới được, thật vui vì hai đứa là bạn thân của Minh Nhật. À…Các cháu mau
ngồi vào bàn đi.

Leo và Anh Vũ ngoan ngoãn ngồi vào
bàn, nói là sinh nhật Minh Nhật, nhưng khách mời chỉ có Cát Cát và hai người mà
thôi. Dường như cậu ấy chỉ muốn tổ chức bữa tiệc này cho mọi người. Đồ ăn trên
bàn đều do một tay mẹ Minh Nhật nấu, phải nói là cực kì ngon lành…

-Minh Nhật, mẹ cậu trẻ quá, và còn
rất đẹp nữa !Anh Vũ đưa một trái dâu tây vào miệng nhìn theo cô Liên trầm trồ,
Minh Nhật quay sang mỉm cười, đôi mắt nâu dịu dàng:

-Mẹ tớ kết hôn năm 18 tuổi.

-Ồ…Sớm thế nhỉ ?

Leo ôm cậu nhóc em trai Nhật vào
lòng, dường như thằng bé này rất mến cậu, nó đã bám chặt lấy cậu từ khi mới
nhìn thấy cậu đến giờ, đó là một cậu bé dễ thương có mái tóc nâu hạt dẻ và đôi
mắt nâu y chang như Minh Nhật…

-Các cháu ăn thử món bánh táo cô mới
làm đi, ngon lắm !

Cô Liên từ nhà bếp đi ra mang theo
một khay bánh mướng thơm phức, đôi mắt của mấy đứa trẻ hau háu. Cô Liên không
những xinh đẹp dịu dàng mà còn nấu ăn rất ngon nữa, Cát Cát và Anh Vũ hai tay
cầm hai chiếc, miệng nhai nhồm nhoàm ngon lành, hai cậu bạn nhìn họ bật cười.
Lớn rồi mà còn y chang như con nít vậy.

-Wa!!!!! Hai anh chị có chiếc nhẫn
giống nhau quá !

Cậu nhóc trong lòng Leo chợt cầm tay
cậu và Anh Vũ reo lên, mọi người ngừng ăn quay sang, hai chiếc nhẫn bạch kim
lấp lánh trên tay hai ng