ắm chặt con dao nhỏ định ngắm vào Jacker, nhưng
hai người di chuyển quá nhanh, Anh Vũ không dám phóng dao bừa bãi nữa, nếu
không cẩn thận sẽ trúng vào Leo.
Nói
về độ nhanh nhẹn thì hai người là ngang nhau, nhưng về sức mạnh thì tên này có
vẻ nhỉnh hơn Leo một chút, cộng thêm trình độ giết người lâu năm của mình, chẳng
mấy chốc mà gã đã dồn Leo vào góc hiểm. Leo bị trúng một cước va vào tường, đã
có khoảng trống, Anh Vũ lập tức lao con dao nhỏ về phía gã, nhưng Jacker đã có
sự phòng bị, con dao của cô bé chỉ xợt qua tạo ra một vết xước trên mặt hắn….
-Mày
muốn chết trước à ? con nhỏ kia ?
Gã
nhìn Anh Vũ trừng trừng và đi lại gần cô bé, cô giật mình hơi lùi ra sau, phía
sau cô là cửa sổ, không có chấn song, và ở dưới là biển đang rì rào vỗ sóng.
Không còn cách nào khác, cô lao ra tung một cước thật mạnh vào mặt Jacker,
nhưng không những gã đỡ được cú đá của cô bé mà còn nắm chân cô ném văng ra giữa
phòng. Đồ đạc bị Anh Vũ va trúng đổ vở lung tung, máu miệng nhòe ra, vai cô đau
nhói và bất động. Leo thấy vậy vội lao lại đá thật mạnh gã từ phía sau, Jacker
ngã chúi về phía trước, nhưng sau đó gã quay lại đáp trả lại Leo một đấm thật mạnh
vào mặt, Leo vội lùi lại né đòn, nhưng lại bị gã gạt chân ngã ra sau, Leo không
hề nhớ rằng phía sau cậu là cửa sổ, không có chấn song…
-LEO
!!!!!
Anh
Vũ vội lao lên, Leo đã ngã ra khỏi cửa sổ, nhưng cô đã nắm chặt được cánh tay cậu…
-Leo….
Leo
quá nặng so với sức lực của Anh Vũ, cả người cô cũng bị kéo sát ra cửa sổ,
nhưng nhờ có tường cao ngang người nên đã chặn lại khiến Anh Vũ không bị lôi tuột
đi. Jacker nhìn hai người cười nhạt, những kẻ sau lưng đi lại gần cô bé, những
thanh kiếm trắng lóe giơ lên cao…
-Anh
Vũ !!!! Buông anh ra rồi chạy đi…Leo hét lên cố gỡ tay mình ra.
-Không….!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Anh
Vũ nghiến chặt răng, hai bàn tay bé nhỏ cố giữ chặt lấy tay Leo, cánh tay cô rướm
máu vì chà sát vào cửa sổ, cô cố nắm chặt lấy tay Leo, không thể để Leo rơi xuống
được, đây là lầu ba, nếu rơi xuống biển sâu thẳm bên dưới Leo sẽ chết mất. Cô
không thể để mất Leo được, dù có bỏ đi mạng sống này cũng không thể buông tay
Leo được…
-Buông
anh ra mau, Anh Vũ !!!!
Leo
gào lên và cố gỡ tay Anh Vũ ra, nhưng hai bàn tay bé nhỏ vẫn cố ghì chặt lấy cậu.
Cô mỉm cười, buông ra ư ? Không bao giờ. Cô sẽ không bao giờ buông tay để Leo rời
khỏi mình một lần nữa, có chết cũng không buông. Leo là tất cả đối với cô, là mạng
sống của cô, tương lai của cô, hạnh phúc của cô, dù cho có chết thì cô cũng sẽ
giữ Leo lại bên mình…
-Vĩnh
biệt nhé, Cô chủ nhỏ !!!!
Con dao của Hắc Hải vung lên nhằm vào đầu cô
bé. Anh Vũ quay lại, đôi mắt sắc lẻm đầy căm thù, con dao đang lao xuống đầu
cô…
Đoàng….!!!!!!!!!
Máu
túa ra. Tanh nồng, nhưng không phải của Anh Vũ, một cánh tay của Hắc Hải nhuộm
đỏ, gã nhào xuống đất ôm cánh tay đang rỉ máu gào thét, viên đạn đã cắm vào
xương rồi, mãi đánh nhau mà bọn này không biết rằng đã có một nhóm người xông
vào nhà. Anh Vũ ngước lên ngạc nhiên, Trường Dương đang ở trước mặt cô, mỉm cười…
-Em
vẫn còn sống, thật may quá !
Đám
người kia nhìn thấy cây súng trên tay Trường Dương thì lo lắng lùi ra sau, chỉ
có tên Jacker cau mày, ánh mắt hơi lạnh lùng. Trường Dương đi lại gần Anh Vũ hơn,
cô bé đang cố gắng giữ chặt lấy Leo, nhưng cánh tay cô như muốn gãy lìa. Leo
quá nặng, cô không thể nào kéo cậu lên
được….
-Ồ…Thảm
quá nhỉ? thiên sứ ! Trường Dương nhìn Leo cười mỉa mai.-Buông nó ra đi Anh Vũ, nó
là thiên sứ mà, buông tay nó ra để nó tự bay lên đây đi…
-Anh
im đi…
Buông
tay Leo ra là cậu ấy bay lên thiên đàng luôn ấy…
Anh
Vũ bực tức, cánh tay cô gần tuột khỏi tay Leo rồi. Leo thấy Trường Dương đi lại
thì có vẻ hoảng hốt, cậu nhớ người này trước đây đã muốn lấy mạng Anh Vũ, gã chắc
chắn cũng là kẻ thù của cô bé, Leo muốn gỡ tay Anh Vũ ra để cô bé có cơ hội chạy
thoát, nếu cứ giữ cậu như thế này, cô bé chỉ có thể đứng im cho kẻ thù giết mà
thôi.
-Anh
Vũ…thả anh ra rồi chạy đi…
-Không
!!! Có chết em cũng không thả anh ra….Anh Vũ gào lên, cô cố nắm chặt lấy tay
Leo, cậu đang muốn gỡ tay cô ra. Không còn cách nào khác, Anh Vũ đành quay sang
Trường Dương cầu cứu.-Trường Dương…hãy giúp em cứu Leo lên đi…
Đáp
lại ánh mắt tha thiết của cô bé, là cái nhìn lạnh lùng bình thản của ác quỷ.
-Đừng
đùa anh ! Anh nhìn cô bé cười nhạt.-Nó là tình địch của anh, sao anh lại phải cứu
nó? Nếu nó chết thì lại càng tốt nữa, em sẽ là của anh!
Anh
Vũ nhìn tên ác quỷ máu lạnh tức tối, cánh tay cô run run, tay Leo đang dần dần
tuột ra. Anh Vũ quay lại hét lớn…
-Leo
!!!! Anh đừng buông tay em, đừng buông tay….
Nhưng
cánh tay vẫn tuột ra, Anh Vũ đã đi đến giới hạn rồi…
-Leo!!!!!!!!!!!
Pặc…
-Tóm
được rồi…
Một
giọng nói thân quen vang lên bên cạnh Anh Vũ, một cánh tay đưa ra giữ chặt lấy
tay Leo. Anh Vũ quay sang mừng rỡ: