vệ cô bé…
-Tớ
không sao, Cát Cát ! Sao mọi người lại ở đây thế ?
Cát
Cát nhìn vết thương trên cổ Anh Vũ hơi rơm rớm, từ hôm qua đến giờ cô không ngừng
dằn vặt bản thân mình, chỉ vì câu nói của cô mà Anh Vũ bị tổn thương, cô còn sợ
cô bé thất vọng mà nghĩ quẩn, nếu Anh Vũ vì cô mà tìm đến cái chết thì suốt đời
này Cát Cát không thể tha thứ cho bản thân mình được…
-Anh
Vũ !!!! Tớ xin lỗi, hôm qua tớ không cố ý nói như vậy đâu, thực ra tớ không hề
ghét cậu, tớ không hiểu sao mình lại như vậy nữa, tớ thật tệ quá, nhưng tớ lo
cho cậu lắm, Anh Vũ…xin lỗi cậu…đừng ghét tớ nhé…
-Được
rồi Cát Cát. Anh Vũ nghiêng đầu mỉm cười.-Tớ không giận cậu gì hết, chúng ta là
bạn mà.
Rồi
cô quay sang ba tên con trai đang um sùm một góc thở dài. Đúng vào lúc lãng mạng
nhất của người ta lại xuất hiện, đã thế còn hiểu lầm nữa chứ, sao không chịu
nhìn lại hộp cứu thương trên giường đi. Ông anh ngốc này…
…-Nhưng
trước hết chúng ta phải ngăn ba gã ngốc kia lại đã.
Và
mâu thuẫn đã được hóa giải, Anh Vũ từ từ kể lại mọi chuyện cho ba người nghe.
Khôi Vỹ cũng quyết định trả lại công ty Blue Rose cho Leo, dù sao thì anh cũng
đã xong việc của mình rồi, mọi người chỉ còn chờ đợi đến ngày Hoàng Long bị bắt
và xét xử nữa thôi, công ty của ông ta đã sụp đổ hoàn toàn rồi, chính xác thì nó
đã bị Blue Rose nuốt chửng. Đây chính là nguồn lợi khổng lồ mà Khôi Vỹ đã nói từ
trước. Khôi Vỹ và Anh Vũ cũng từ bỏ ý định sẽ chuyển đi nơi khác, mà bây giờ có
ép Anh Vũ đi con bé cũng không đi nữa rồi, Leo và Anh Vũ đã làm hòa, mặc dù Leo
vẫn chưa tìm lại được kí ức nhưng cậu cũng không muốn bận tâm đến nữa. Mọi thứ
kết thúc rồi…
-Anh
Vũ, em đang làm gì đó….
Anh
Vũ đang lò dò định tóm con bướm trắng bên nụ hoa hồng xanh thì Leo đi tới cất
tiếng gọi, nghe tiếng động con bướm vụt bay mất, Anh Vũ nhìn theo nó tiếc nuối,
rồi cô nhìn lại Leo phụng phịu…
-Đồ
đáng ghét, bắt lại con bướm cho em mau…
Leo
mỉm cười, con bướm đã nương theo ngọn gió bay lên cao vút, vạt tóc buông xõa của
Anh Vũ cũng bị thổi tung lên phía trước, chiếc váy trắng mỏng manh ùa theo gió, nhìn cô bé lúc này cũng giống
con bướm trắng khi nãy lắm, đáng yêu kinh khủng. Leo đi lại hái một bông hoa hồng
xanh cài lên tóc cô bé. Mái tóc đỏ của cậu khẽ lay động. Anh Vũ ở lại nhà cậu
đã được hai tuần rồi, Khôi Vỹ đã chuyển lại toàn bộ công ty cho Leo, nhưng cậu
vẫn để anh xử lí công việc, vì Blue Rose cần có thời gian để ổn định sau khi
sáp nhập Paradise, và người duy nhất làm tốt được việc này chính là Khôi Vỹ. Bù
lại, cậu sẽ giúp Khôi Vỹ chăm sóc cho cô em gái hiếu động và cực kì đáng yêu của
anh…
Vợ
tương lai của cậu…
-Leo,
hương hoa hồng xanh dễ chịu quá….
Anh
Vũ nhắm mắt hít thở một hơi dài, nhưng đúng lúc cô nhắm mắt lại thì Leo cúi xuống
hôn nhẹ lên môi cô. Anh Vũ mở to mắt ra ngơ ngác, dạo này Leo hay lợi dụng cơ hội
hôn cô quá, mặc dù Anh Vũ cũng rất muốn được cậu hôn…
-Lại
nữa rồi, sao lần nào đến đây chúng ta cũng thấy cảnh này thế nhỉ ? Lát phải đi
rửa mắt mới được…
Có
tiếng nói vọng lên ngoài cổng, Leo và Anh Vũ giật mình nhìn sang. Minh Nhật và
Cát Cát đang đứng ngoài nhìn hai người trêu chọc, hai đứa nhóc đỏ mặt, Leo đi
ra mở cửa với vẻ không hài lòng, nhìn trộm người ta hôn nhau còn dám mở miệng
ra phàn nàn, thật muốn lấy chiếu cuốn tụi nó lại rồi ném ra biển cho cá mập ăn
thịt quá…
-Các
cậu đến đây làm gì thế ?
-Đương
nhiên là thăm Anh Vũ rồi, cậu không thích à ?
Cát
Cát vui vẻ tót vào trong, trên tay nhỏ còn có mấy hộp hải sản nướng thơm phức,
Minh Nhật thì nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Leo bụm miệng cười. Cát Cát ngây thơ
quá. Đương nhiên là tên tóc đỏ này không muốn họ tới phá đám nó rồi…
-Thôi
đừng nhăn nhó nữa, Leo, bọn tôi mua đồ ăn tới cho hai người này, hôm nay chúng ta ra biển chơi đi, kì nghỉ hè bắt đầu rồi,
phải tận hưởng phá phách hết sức trước khi bước vào năm học mới chứ.
Minh
Nhật đi lại khoác vai Leo, cậu nhóc này cũng mỉm cười, hai đứa bạn này quả thật
phiền phức, nhưng thiếu tụi nó đúng là không khí cũng kém vui. Anh Vũ thì nhìn
chăm chăm vào hộp hải sản, đôi mắt đen hau háu…
-Anh
Vũ, trước khi tới đây bọn tớ có gặp anh hai cậu đó, anh ấy nói tối nay xong việc
anh ấy sẽ tới đây, hôm nay chúng ta sẽ mở tiệc ăn mừng, bọn tớ còn mua cả pháo
hoa nữa đó. Cát Cát vui vẻ chỉ túi xách to đùng trên tay Minh Nhật.
Một
cơn gió mát lạnh ùa qua.
Tiếng
cười rộn lên trong ngôi biệt thự trắng…
Ở
bên ngoài hàng rào, một bóng người nhìn vào, đôi mắt sắc lẻm giận dữ. Sa Lệ đứng
nhìn theo những người mới đi vào trong nhà và nhếch một nụ cười nửa miệng độc
ác…
-Cứ
cười đi, Anh Vũ, nhưng cũng không được lâu nữa đâu…
Rồi
cô ả lấy điện thoại gọi cho một số lạ mới có được. Đầu dây bên kia là một giọng
nói khản đặc, dọa nạt…
-Ông
Hoàng Long phải không? Liên lạc được với ông cũng vất vả thật đó…
…
-Ồ…tôi
là ai ư, điều đó không q