Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327755

Bình chọn: 9.5.00/10/775 lượt.

muốn
có nó, anh sẽ không tranh giành với anh ấy nữa, anh cũng không cần có kí ức trước
đây nữa. Anh chỉ cần em thôi…

Leo
ngồi xuống bên cạnh Anh Vũ và hôn nhẹ lên má cô bé. Anh Vũ mỉm cười thật tươi,
cô cũng không quan tâm đến những chuyện sẽ xảy ra tiếp theo nữa. Chỉ cần có Leo
là đủ rồi….

-Em
đang gọi cho ai thế, Anh Vũ ?

Leo
bưng tô cháo bốc khói đi lại gần Anh Vũ, cô bé đang khởi động lại chiếc điện
thoại bị tắt nguồn, hôm qua nó cũng đã ướt sũng cùng Anh Vũ, may là vẫn còn
dùng được.

-Em
gọi cho anh hai, hôm qua em không về nhà chắc là anh ấy lo lắng lắm.

-Không
được ! Anh muốn em ở đây với anh, đừng gọi anh ấy tới sớm. Em là của anh mà.
Anh không muốn ai đưa em đi cả.

Leo
vừa nói vừa rút chiếc điện thoại trên tay cô bé, Anh Vũ ngước lên phụng phịu,
chưa gì đã muốn độc chiếm người ta rồi. Nhưng Leo không có vẻ gì là muốn nhượng
bộ cô cả, cô bé thở dài.

-Ít
ra thì cũng phải để em nhắn tin cho anh ấy khỏi lo chứ.

Leo
mỉm cười gật đầu đưa lại chiếc điện thoại cho cô bé, đợi Anh Vũ nhắn tin xong rồi
cậu đút cho cô bé từng thìa cháo, khuôn mặt mỉm cười hạnh phúc.

-Anh
cười gì vậy Leo, nhìn gian xảo quá…Anh Vũ nhìn Leo hơi ngơ ngác, Leo đặt tô
cháo đã hết xuống bàn rồi quay sang lấy khăn lau miệng cho cô.

-Anh
thấy hình như áo của anh hơi rộng…

Anh
Vũ giật mình cúi xuống, rồi cô hơi lùi ra sau, khuôn mặt hơi đỏ…

-Chiếc
áo này…hôm qua…anh thay đồ cho em hả ?

-Ừh
! Leo bình thản gật đầu.-Hôm qua cả người em ướt sũng, anh đành lấy áo của anh
cho em mượn, nhưng hình như em mặc áo con trai cũng đẹp lắm đó…

-Hơ…

Anh
Vũ cười như mếu, đầu cô quay cuồng, khuôn mặt đỏ như trái cà chua chín. Hôm qua
Leo đã thay đồ cho cô, Leo thay đồ cho cô…Leo… Cô bé vội nhảy lên giường lấy
chiếc chăn che lên người, chiếc áo sơ mi sao mà lại rộng như thế chứ…

-Anh
Vũ…em không cần xấu hổ đâu, ở đây chỉ có em và anh thôi mà…

Anh
Vũ nhìn Leo mếu máo. “Chỉ có anh và em” ư ? Leo nghĩ cậu là đồ vật hay búp bê
mà Anh Vũ không thấy xấu hổ chứ ?

-Uống
thuốc đi nào !

Leo
đưa ly nước và một hộp thuốc cho Anh Vũ, cô bé nhăn mặt lắc đầu, từ bé đến giờ
cô sợ nhất là thuốc đắng, mỗi lần bị bệnh dù Khôi Vỹ có dỗ dành cỡ nào cô cũng
không chịu đụng đến một viên, anh ấy chỉ còn cách đè cứng cô xuống giữ chặt tay
cô để chích thuốc mà thôi…

-Đắng
lắm, em không uống đâu…Anh Vũ vẫn nhìn mấy viên thuốc vàng vàng, trắng trắng
nhăn nhó…

-Em đang bệnh, không uống thuốc thì
sao mà khỏi được ? Ngoan nào ! Leo đi tới lôi chiếc chăn xuống dỗ dành, Anh Vũ
vẫn lắc đầu ngầy ngậy, có bệnh chết cô cũng nhất định không uống đâu. Thuốc là
thứ cô ghét nhất trên đời…

-Em không uống đâu, em ghét thuốc…

-Ngoan nào Anh Vũ, uống thuốc đi rồi
anh cho ăn kẹo ! Leo vẫn dỗ dành cô bé, Anh Vũ vẫn nhất quyết không uống…

-Uống đi rồi anh dẫn ra biển chơi…

Lắc đầu…

-Anh mua hải sản nướng cho em ăn…

Lắc đầu…

Leo thở dài, rồi cậu lại nhìn cô bé
dụ dỗ..

-Anh Vũ ngoan ! Uống thuốc đi rồi
anh thương, anh sẽ tặng em một nụ hôn thật ngọt ngào…

1s…2s….3s…

Ực !!!!!!

-Leo ! Em uống xong rồi…

Anh Vũ ngước đôi mắt trong veo long
lanh lên nhìn cậu chờ đợi, khuôn mặt phúng phính trông như một đứa trẻ. Leo bật
cười, cậu cúi xuống hôn nhẹ lên môi Anh Vũ rồi ôm lấy cô bé vào lòng.

-Ra là em muốn được anh hôn…

Cô nhóc dụi dụi đầu vào ngực cậu,
mùi hương hoa hồng xanh thoang thoảng trong gió, những cơn gió biển vẫn từ bên
ngoài ùa qua cửa sổ mát lạnh, tiếng sóng vỗ rì rào vào vách đá. Leo vẫn ôm Anh
Vũ như thế, không biết trong bao lâu, cậu cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô bé, mái
tóc mềm mang mùi hương dịu nhẹ…

-Leo,
em muốn ra biển chơi.

-Em
đang bị bệnh, không được ra ngoài đó.

-Khi
nãy anh nói em mà uống thuốc sẽ dẫn em ra biển chơi mà. Cô nhóc ngước lên phụng
phịu…

-Nhưng
em bỏ qua điều kiện đó rồi mà…Em lấy điều kiện được anh hôn…Leo xoa đầu cô bé
trêu chọc…

Anh
Vũ vẫn nhìn cậu phụng phịu, cái miệng nhỏ xíu hơi chu ra. Leo nhìn cô bé thở dài.

-Em
định ra biển thế nào đây ? Cứ mặc như vậy đi ra à? Em đâu có bộ đồ nào ở đây, ít ra cũng phải chờ
anh đi mua cho em mấy bộ váy đã chứ…

Anh
Vũ lúc này mới giật mình nhìn lại, đúng là cô không thể chỉ mặc áo của Leo đi
ra ngoài được, rồi cô nhớ lại chuyện Leo thay đồ cho cô, khuôn mặt nhỏ bé lại đỏ
ửng lên. Cô bé cúi gằm xuống mếu máo. Leo là đồ háu sắc…

-Đừng
giận chứ, lát nữa anh sẽ đi mua đồ cho em rồi chúng ta sẽ ra biển. Leo tưởng cô
bé giận nên cúi xuống vỗ nhẹ lên vai cô dỗ dành.

-Leo…cô bé ngước lên mặt đỏ đỏ, Leo
cũng nhận ra. -Hôm qua… lúc anh thay đồ cho em…anh có nhìn….nhìn…. nhìn…


bé cúi mặt xuống ấp úng, cô muốn biết cậu nhóc có nhìn thấy những thứ đồ không
được phép nhìn của con gái hay không, nhưng Leo ngây thơ vô số tội của cô vẫn cứ
vô tư: