XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327800

Bình chọn: 8.00/10/780 lượt.

tay cầm con
dao của Trường Dương siết chặt lại rồi buông xuống….

Anh
thua rồi…

Lần
đầu tiên Trường Dương nếm mùi vị thua cuộc….

Thua
một cô bé được gọi là ác quỷ…

-Đừng
như vậy, Anh Vũ…anh không muốn em biến mất. Anh không muốn giết em…anh không muốn
em chết…

Đôi mắt Anh Vũ mờ dần đi. Trường Dương đang ôm
chặt cô trong lòng, trái tim anh đau nhói như muốn vỡ nát ra, cơn mưa lạnh lùng
vẫn trút xuống hai người. Anh Vũ lặng im. Mọi thứ đối với cô lúc này thật vô
nghĩa, cơ thể ấm áp đang ôm lấy cô cũng không thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của
cô được. Leo đã rời xa cô thật rồi... Trường Dương nhắm chặt mắt, hai bàn tay
siết chặt cô bé vào lòng mình hơn, rồi ác quỷ cười thầm nhạt nhẽo, một kẻ
chuyên đi gieo rắc cái chết cho kẻ thù, chuyên cướp đi mạng sống của người khác
mà bây giờ lại mong muốn một người đừng rời xa mình.…

Trớ
trêu thật…

Đây
là cái giá phải trả của anh sao…

Nước
mưa chảy xuống ướt đẫm khuôn mặt thanh tú của anh. Trường Dương vẫn ôm Anh Vũ
trong lòng, cô bé đã chịu một vết thương tinh thần quá lớn, mà khởi đầu có một
phần lỗi của anh, lần đầu tiên ác quỷ thấy hối hận khi giết người, đôi mày đen
thẳm nhíu lại. Nếu tối hôm đó anh không giết Anh Khôi thì mọi chuyện đã không bắt
đầu theo hướng tồi tệ như thế này. Anh Vũ đã tuyệt vọng với cuộc sống của mình
rồi. Nếu cứ để yên như vậy thì cô bé không bị kẻ thù giết chết cũng sẽ tự tìm đến
cái chết mà thôi. Anh không muốn…

Phải
làm sao để Anh Vũ không chết…

Phải
làm sao để giữ cô bé lại thế giới này…

-Anh
Vũ !!!!!

Bốp….!!!!!!!!!!!!

Bất
ngờ Trường Dương bị một cước vào vai loạng choạng ngã ra một bên. Anh Vũ cũng
ngã xuống đường…

-Anh
Vũ !!!!

Leo
lao đến bên cô bé, máu trên cổ cô chảy xuống nhạt đi trong nước mưa và đỏ rực
chiếc áo đồng phục. Anh Vũ hơi ngước lên. Leo đang ở trước mặt cô, cậu ấy đang
lay gọi cô. Cả người Leo cũng ướt đẫm bởi cơn mưa, mái tóc đỏ rũ xuống mặt…

-Anh
Vũ !!!! Anh Vũ !!!

Thấy
cô bé bất động, Leo vội lay gọi cô mạnh hơn, rồi cậu hốt hoảng khi nhìn thấy vết
thương đang rỉ máu trên cổ cô bé.

-Cút
đi!!!!! thằng khốn !!!!

Trường
Dương đưa tay vào túi áo định rút ra khẩu súng, kẻ mà anh muốn lấy mạng lúc này
nhất chính là Leo, chính Leo là kẻ đã khiến cô bé mà anh yêu ra nông nổi này.
Nhưng đôi mắt trong veo của Anh Vũ hơi cử động. Trường Dương nhíu mày, cô bé
đang cố nhìn anh, đôi mắt đen thẳm nhói lên. Anh Vũ lo cho Leo. Cho đến tận bây
giờ cô bé vẫn lo cho thằng nhóc tóc đỏ này. Khuôn mặt của Trường Dương lạnh
tanh, ánh mắt đen thẳm trở về trạng thái vô cảm như thường ngày. Bàn tay định
rút súng ra để im trong áo khoác. Anh biết không thể giết Leo được. Bởi vì người
con trai này là lí do duy nhất mà Anh Vũ không muốn chết. Người duy nhất có thể
giữ Anh Vũ lại thế giới này…

Nếu
giết Leo, Anh Vũ cũng sẽ chết…

Trái
tim Trường Dương đau thắt lại…

Lần
đầu tiên ác quỷ biết mình cũng có thể bị tổn thương…

-Thằng
khốn, Sa Lệ đã sai mày đi giết Anh Vũ sao ?

Leo
không hề nhớ người con trai trước mặt mình là ai nên cậu không biết Trường
Dương nguy hiểm đến mức nào, cậu chỉ quan tâm rằng kẻ này chính là người gây ra
vết thương trên cổ Anh Vũ. Leo nắm chặt nắm tay trước anh ta thủ thế. Trường
Dương vẫn lặng im nhìn về Anh Vũ. Đúng lúc này đám thuộc hạ của anh ta chạy lại,
dường như công việc của bọn người đó đã hoàn thành.

-Ông
chủ…

Leo
quay sang đám người vừa đi tới cau mày, bàn tay những kẻ này vẫn còn dấu vết
máu loang lỗ, bọn chúng vừa làm gì ? Thấy Leo đang định tấn công Trường Dương,
những người này lập tức lao vào cậu…

-Dừng
lại…

Tiếng
nói lạnh lẽo của Trường Dương vang lên, đám thuộc hạ lập tức khựng lại, rồi bọn
họ quay sang anh khó hiểu. Trường Dương vẫn lặng im đứng dưới mưa. Anh Vũ đang
run rẩy, cơn mưa và vết thương đã khiến cô bé kiệt sức…

-Thiên
sứ…nếu mày để cô ấy chết…tao sẽ giết mày …

Ánh
mắt đen thẳm của ác quỷ quay sang Leo đầy căm thù. Leo hơi ngạc nhiên, lần đầu
tiên cậu nhìn thấy một đôi mắt đầy sát khí như vậy, rõ ràng kẻ này rất căm thù
cậu, tại sao anh ta lại không tấn công cậu …Trường Dương nhíu mày, anh nhìn lại
Anh Vũ đang ngồi gục bên bức tường vài giây rồi bực bội quay đi. Leo cũng không
còn tâm trí để thắc mắc về con người kì lạ đó nữa, cậu lao vội lại đỡ Anh Vũ dậy…

-Anh
Vũ !!!! Cố lên, anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay…

Anh
Vũ vẫn nhìn Leo, đôi mắt trong veo đau nhói. Sao Leo lại tới đây cứu cô ? sao
không để Trường Dương giết cô ? nếu cô chết rồi Leo sẽ cảm thấy thanh thản hơn
mà, chính Leo cũng mong muốn cô biến mất khỏi mắt mình đi mà. Tại sao lại cứu
cô chứ ?

Tại
sao….

-Anh
Vũ….

-Anh
không nên…cứu em…

Anh
Vũ cất tiếng, đôi môi nhợt nhạt cố thốt lên lời. Leo thấy trái tim mình đau thắt
lại, chưa bao giờ cậu thấy Anh Vũ lại quan trọng với mình như vậy, cậu cúi xuống
ôm chặt lấy cô vào lòng thổ