Insane
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327830

Bình chọn: 8.00/10/783 lượt.

n thức…

-Anh
không thể để em chết được… Anh Vũ… em là người con gái quan trọng nhất của anh,
anh không thể mất em được…

-Em…chính
là kẻ…hại chết bố anh….

Anh
Vũ thở dốc, trái tim cô đau thắt lại, cô có cảm giác mọi thứ xung quanh đều nhuộm
một màu trắng toát, và thoang thoảng bên cạnh mình là mùi hương hoa hồng xanh.
Leo hơi khựng lại khi nghe Anh Vũ nói, rồi cậu nhắm chặt mắt, cánh tay cậu giữ
chặt lấy cô bé trong lòng mình…

-Anh
Không quan tâm…Anh Vũ…anh không quan tâm em là ai…anh cũng không cần biết trước
đây đã xảy ra chuyện gì…Anh chỉ biết yêu em…anh chỉ biết em là của anh…anh sẽ
không để em rời xa anh đâu…Anh Vũ…Anh sẽ không để em rời xa anh đâu…

-Leo…

Bàn
tay bé nhỏ của Anh Vũ đưa lên chạm nhẹ vào lưng cậu. Leo vẫn ôm chặt lấy cô, ôm
chặt như sợ nếu buông ra Anh Vũ sẽ biến mất khỏi tay cậu vậy…

-Leo…em
chỉ là ác quỷ…em chỉ biết gieo rắc tai họa cho người khác… mọi người đều muốn
tránh xa em ra…anh không nên ở gần em…em chỉ có thể khiến anh mất hết tất cả mà
thôi…em sẽ lại hại chết anh đó…xin anh… tránh xa em ra đi…

Leo
buông Anh Vũ ra đưa tay lên vuốt khuôn mặt bé nhỏ của cô, đôi mắt cậu nhìn Anh
Vũ tha thiết.

-Anh
sẽ không bỏ đi đâu, Anh Vũ ! Anh sẽ không bỏ em lại một mình đâu…Dù cho em có
thật sự là ác quỷ. Dù cho em có đi gieo rắc tai họa. Dù cho vạn vật có ghen
ghét em, hay cả thế giới này có quay lưng lại với em…Anh vẫn sẽ ở bên cạnh em…Vì
anh yêu em…

-Leo…

-Mạng
sống của em là của anh, nếu không được sự cho phép của anh, em không được chết.
Anh không cho em chết đâu Anh Vũ, anh sẽ không cho phép em rời xa anh đâu…

Những
giọt nước mưa ướt đẫm trên khuôn mặt Leo rơi xuống má Anh Vũ, cô thấy nó bỏng
rát, không phải là nước mưa. Là Leo đang khóc, rồi cậu cúi xuống hôn lên môi
Anh Vũ. Nước mắt cô bé trào ra, đôi môi của Leo thật ấm áp và mềm mại, nhưng
lúc này hai mắt Anh Vũ bổng nặng trĩu…dần dần khép lại…

Trời
vẫn mưa tầm tã không ngớt, Leo vẫn lặng im hôn Anh Vũ, nước mắt cậu hòa vào mưa
bỏng rát, cô bé trong tay cậu đã ngất lịm đi rồi, nhưng trong vô thức Anh Vũ vẫn
biết có người đang ôm lấy mình, hơi ấm từ cơ thể người đó sưởi ấm cho cô, trái
tim cô trở nên ấm áp, đôi tay đó đang ôm chặt cô…

Thật
ấm áp….

Sáng….

Những
tiếng sóng biển rì rào xô vào vách đá bên dưới, ngôi nhà bên bờ biển lặng im
đón những ánh mặt trời đầu tiên. Anh Vũ cảm nhận được làn gió mát lạnh từ biển
lướt qua mặt mình, cô thấy đầu hơi đau và dường như mình đang nằm trên một chiếc
giường êm ái, cả người cô ê ẩm…

Đôi
mắt nặng trĩu từ từ mở ra…

-Vẫn
còn sớm mà, em ngủ thêm một chút nữa đi.

Một
tiếng nói thân quen vang lên bên cạnh Anh Vũ, cô bé nhìn sang. Leo đang nằm cạnh
cô, chống tay lên đầu nghiêng mình ngắm nhìn cô, chiếc sơ mi trắng của cậu hở
ra vài chiếc cúc để lộ bộ ngực gợi cảm, mái tóc đỏ hơi rũ xuống mềm mại và mang
theo mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng…

-Leo…

Anh
Vũ cất tiếng. Leo cầm chiếc chăn khoác kín lên người cô mỉm cười dịu dàng. Anh
Vũ không nhớ rõ về chuyện xảy ra hôm qua, cô chỉ nhớ mang máng là cô đã bị người
ta đánh và sắp bị giết chết. Leo đã đến cứu cô, sau đó cô ngất xỉu nên không biết
Leo đã đưa mình về nhà của cậu…

-Em
hơi sốt đó Anh Vũ. Leo đặt tay lên trán cô bé lo lắng, có lẽ vì hôm qua cô bé ướt
sũng nước mưa nên cảm lạnh.-Ngủ thêm một chút nữa đi cho khỏe…

Anh
Vũ không nói gì, đôi mắt cô bé lại từ từ khép lại, cô lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong giấc ngủ yên bình đó, dường như có
một bàn tay đưa lên mặt cô vuốt nhẹ, những cơn gió biển lại ùa qua cửa sổ tràn
vào căn phòng, nhưng Anh Vũ không thấy lạnh, có ai đó đang ở cạnh cô, lo lắng
và bảo vệ cho cô, ấm áp quá. Anh Vũ hơi xoay người gục đầu vào Leo. Cậu mỉm cười
quàng tay ôm lấy cô bé. Thật yên bình. Nếu thời gian dừng lại đây mãi mãi cũng
được…

8h30….

Anh
Vũ tỉnh dậy, cơn đau đầu đã hết, cơ thể cũng khỏe hơn phần nào rồi, cô bé chậm
chạp mở mắt ra. Leo vẫn nằm cạnh cô, bàn tay vuốt nhẹ vạt tóc mái của cô ra
sau, cậu nhìn khuôn mặt bé nhỏ mỉm cười. Anh Vũ lúc này sao nhìn giống em bé
quá…

-Em
đói chưa ?

Anh
Vũ hơi gật đầu, cô nhóc vẫn lười biếng nằm im trên giường, nhưng Leo đã gạt chiếc
chăn trên người cô xuống mỉm cười:

-Dậy
ăn sáng nào, em còn phải uống thuốc nữa.

Anh
Vũ nắm lấy tay Leo không để cậu ngồi dậy. Leo quay sang hơi ngạc nhiên. Anh Vũ
đang muốn nhỏng nhẽo với cậu sao.

-Leo…

-Sao
thế ?

Anh
Vũ vẫn không nói gì, cô ngồi im nhìn cậu, mái tóc đỏ của Leo bị cơn gió biển hất
tung lên trông thật đẹp, mùi hương hoa hồng xanh ùa vào từ cửa sổ. Cô bé mỉm cười,
Leo thật sự đã quên hết mọi chuyện rồi, Leo đã trở lại với cô rồi, không biết
có phải Anh Vũ đang mơ hay không nữa, nếu là mơ thì cô muốn mình sẽ không bao
giờ tỉnh dậy nữa, để giấc mộng này không bao giờ kết thúc.

-Ngoan
nào Anh Vũ, để anh lấy cháo cho em ăn nhé !

Leo
cúi xuống hôn