/>
-Không
nhìn gì thì làm sao anh thay đồ cho em được….
Chát
!!!!!
-Anh
là đồ háu sắc !!!! Anh Vũ nhìn cậu mếu máo. Leo vừa đưa tay xoa xoa mặt vừa
nhìn cô bé cười đểu.
-Anh
vẫn chưa làm gì em mà, sao lại gọi anh là háu sắc? em có biết háu sắc là như thế
nào không ?
Leo
vừa nói vừa đè chặt cô bé xuống giường, đôi mắt mở to nhìn cô bé chằm chằm. Anh
Vũ nhất thời bất động, hai tay cô bị giữ chặt, Leo thì đang cúi sát xuống hôn
lên môi cô bé. Anh Vũ thấy hơi run, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Rồi đôi
môi mềm mại của Leo lại hôn xuống cằm, xuống ngực cô bé, chiếc sơ mi hơi rộng
nên cậu không khó khăn gì khi đặt nụ hôn lên ngực Anh Vũ. Cô bé giật mình. Leo
đang muốn ăn tươi nuốt sống cô, háu sắc là như thế này đây sao ???
-Leo…thả
em ra…thả em ra…. Anh Vũ đưa tay cố đẩy Leo ra, khuôn mặt đỏ như trái cà chua
chín, Leo giữ chặt lấy hai tay cô bé dưới đệm mỉm cười…
-Như
vậy mới gọi là háu sắc đó, cô bé !!!!
-Thả
em ra…Cô bé nhìn cậu mếu máo. Leo lúc này mới chịu tha cho cô. Nhưng cậu không
đỡ Anh Vũ dậy mà nằm xuống bên cạnh cô bé, tay đưa lên chống đầu ngắm nhìn cô.
-Giá
mà em cứ như thế này mãi nhỉ ?
Anh
Vũ vẫn mở đôi mắt trong veo nhìn cậu, như thế này là như thế nào chứ ?
-Em
đã định rời khỏi đây đó, Leo. Anh Vũ lên tiếng, Leo hơi nhíu mày, cậu không biết
cô bé và Khôi Vỹ đã định lên kế hoạch đi khỏi nơi này. Cậu đưa tay vuốt một lọn
tóc trên mặt Anh Vũ.
-Anh
không để em đi đâu. Em là của anh.
Cô
bé mỉm cười.
-Nếu
anh hai mà nghe thấy mấy lời này của anh, anh ấy sẽ nổi điên lên đó, từ trước đến
giờ Khôi Vỹ không cho phép ai đụng đến em cả. Vậy mà anh lại định độc chiếm em
sao ?
-Anh
không quan tâm, mạng em là do anh cứu về, từ nay em mãi mãi thuộc về anh.
-Anh…có
chắc là sẽ ở bên cạnh em chứ.
-Chắc
chắn !
Xế
trưa….
Leo
đem hộp y tế thay băng trên cổ cho Anh Vũ, cô bé ngồi trên giường dựa lưng vào
tường để cậu chăm sóc, dãi băng trắng được mở dần để lộ ra chiếc cổ trằng ngần
bé nhỏ, Leo hơi nhíu mày, vết thương hôm qua đã khép miệng, nó khá sâu nhưng
may là chưa đụng vào mạch máu và cũng không kéo dài lắm…
-Đau
không ?
Leo
đưa tay lên chạm nhẹ vào vết thương, Anh Vũ hơi lắc đầu, thực ra thì không phải
là không có cảm giác gì, nhưng nó không còn đau nhói như hôm qua nữa, rồi cô bé
hơi rùng mình khi nhớ lại gương mặt đáng sợ của Trường Dương, hôm qua anh ta thật
sự muốn giết cô sao…
Không…
Đôi
mắt trong veo cụp xuống. Trường Dương không hề muốn giết cô, anh ta cũng không làm hại
Leo…Có lẽ là vì cô. Anh Vũ hơi nghĩ ngợi…Trường Dương…có lẽ không phải là kẻ xấu
xa tàn nhẫn như cô vẫn nghĩ…
Bất
ngờ Leo cúi xuống hôn nhẹ lên vết thương, Anh Vũ hơi giật mình, đôi môi của Leo
thật mềm mại, nhưng nó đem đến cho Anh Vũ cảm giác như bị điện giật vậy, trái
tim cô bé lại đập loạn lên…
-Leo…Cô
bé cất tiếng kêu nhỏ, Leo vẫn giữ chặt cô và hôn lên vết thương trên cổ cô bé….
Bất
ngờ….
Có
tiếng chân chạy huỳnh huỵch trên hành lang, rồi cánh cửa bị mở bật tung ra…
-Anh
Vũ !!!!!
Hai
đứa nhóc giật mình quay sang, Khôi Vỹ đang đứng ở cửa nhìn hai người, sững sờ, đôi
mắt anh mở to, khóe miệng giựt giựt…
Sốc
toàn tập….
-Hai…đứa…
-Anh
Vũ !!!! Cậu không sao chứ ?
Cát
Cát và Minh Nhật ở đâu cũng lao vào, và cũng tròn mắt ngơ ngác….
Anh
Vũ và Leo đang ở trên giường. Anh Vũ đang mặc áo sơ mi của Leo, và họ còn vừa mới
làm một hành động trên 18 tuổi. (Hiển nhiên là mấy người này đang hiểu lầm…). Lập
tức Khôi Vỹ lao đến nắm cổ áo Leo lôi bật ra sau, giữ chặt cậu, hai hàm răng
anh nghiến chặt.
-Leo…sao
cậu dám….
-Anh
hai !!! Bình tĩnh đi, em chưa làm gì Anh Vũ cả…
-Nó
gọi anh là anh hai kìa, chắc chắn là nó đã giở trò gì rồi, giết nó đi anh Vỹ. Minh
Nhật nhìn Khôi Vỹ đang bừng bừng vui vẻ đổ thêm tí dầu…
-Anh
Vũ !!!! Cậu không sao chứ ? Có bị thương ở đâu không ?
Cát
Cát thì đi đến ôm chặt lấy nhỏ bạn. Anh Vũ hơi ngơ ngác vì sự xuất hiện của ba
người này. Cô bé không biết rằng anh cô và hai người bạn đã lao đi tìm cô suốt
từ hôm qua đến giờ. Anh Vũ đột nhiên biến mất, điện thoại cũng không liên lạc
được, họ còn tưởng cô đã bị Hoàng Long bắt cóc hay hãm hại ở đâu rồi. Khôi Vỹ
thì như phát điên lên, anh đã huy động tất cả người của mình và gần như lật
tung cả thành phố để tìm Anh Vũ mà không ai ngờ là Leo đã cứu cô bé. Cũng may
là sáng nay Anh Vũ nhắn tin về cho anh, Khôi Vỹ mới bình tĩnh lại được một
chút. Nhưng khi đến đây tìm cô bé thì anh lại mất bình tĩnh…
-Leo…Tôi
sẽ giết cậu…cậu đã làm gì em gái tôi….
-Em
nói rồi, em chưa làm gì cả…(Nếu làm được gì rồi mà bị giết thì cũng còn đỡ…)
Leo
nhìn Khôi Vỹ nhăn nhó, cánh tay anh vẫn siết chặt cổ áo cậu giữ chặt bên tường,
nhưng anh cũng vui mừng vì cô bé vẫn an toàn, đúng là mổi khi Anh Vũ gặp nguy
hiểm Leo luôn là người đứng ra bảo