Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327931

Bình chọn: 8.5.00/10/793 lượt.

lên môi cô bé. Anh Vũ gật đầu mỉm cười thật tươi. Leo hơi ngơ ngẩn
trong vài giây, rồi cậu cũng mỉm cười. Anh Vũ đã cười lại được rồi.

Anh
Vũ vẫn lười biếng ngồi im trên giường nhìn theo Leo đang múc cháo ra cho mình.
Không biết cậu mua nó khi nào, nhưng tô cháo dường như rất ngon, còn bốc mùi
thơm phức nữa . Leo vẫn vui vẻ múc cháo từ hộp ra tô cho Anh Vũ…

Anh
Vũ bây giờ mới có thời gian nhìn xuống mình, cô hơi giật mình khi thấy mình
đang mặc chiếc áo sơ mi của Leo, chiếc áo hơi rộng. Anh Vũ đưa tay lên gãi đầu,
khuôn mặt hơi đỏ, cô thấy cổ mình hơi đau, có một dãi băng trắng đang được băng
kín trên đó, cô rùng mình khi nhớ lại cảnh tượng hôm qua, con dao nhỏ trên tay
Trường Dương đã rạch trên cổ cô một vệt khá sâu, nước mưa lạnh buốt, đau nhói…

Nhưng
bây giờ mấy vết đau đó đã biến mất rồi…

Chợt
có tiếng bước chân lên cầu thang, Anh Vũ quay sang hơi ngạc nhiên, dường như có
ai đó đang đi vào phòng.

-Leo
! Cậu dậy chưa ?

Cánh
cửa mở tung ra, Sa Lệ bước vào trong bộ váy đen sexy, đôi guốc nhọn hoắt dưới
chân cô ta tạo ra những âm thanh cộp cộp khó chịu mổi lần bước đi. Anh Vũ nhìn
ra cửa đúng lúc cô ta đi vào. Và đôi mắt cô ả trợn tròn, chiếc túi xách trên
tay rơi xuống sàn. Đôi môi đỏ mọng của cô ta mím chặt tức tối. Anh Vũ đang ở
trên giường của Leo, cô bé còn đang mặc trên người duy nhất chiếc sơ mi của cậu.
Khỏi phải nói cũng biết Sa Lệ nổi điên lên thế nào…

-Con
khốn này, mày làm gì ở đây ?

Sa
Lệ gào lên rồi đi lại giơ tay tát cô bé, nhưng cánh tay cô ta đã bị giữ chặt.
Leo nhìn cô ả với vẻ không hài lòng, đúng là không giống với một tiểu thư dịu
dàng gì cả, đụng chuyện gì cũng muốn đánh người…

-Cậu
định làm gì đó, Sa Lệ ?

-Leo…Sa
Lệ quay sang cậu tức tối, Leo vẫn giữ chặt tay cô ả không cho cô đánh Anh Vũ. Cô
ả gào lên.-Leo, cậu đang làm gì vậy ? Tại sao con nhỏ này lại ở đây ? Sao nó lại ở trên giường
của cậu? sao nó lại mặc áo của cậu? cậu mau giải thích đi ?

-Chuyện
này liên quan gì đến cậu ? Đáp lại sự tức giận của Sa Lệ, Leo nhìn cô ta lạnh
lùng.-À mà có chứ nhỉ, hôm qua chính cậu
bày trò nên Anh Vũ mới gặp nguy hiểm. Sa Lệ, cậu đúng là một cô gái xấu
xa.

-Leo,
cậu dám nói với tớ như vậy sao ? Tớ làm tất cả những điều này là vì cậu, cậu
dám nói với tớ như thế sao ?

-Đủ
rồi Sa Lệ. Leo hất tay cô nàng ra.-Tớ chưa bao giờ muốn cậu làm như vậy với Anh
Vũ cả, cậu hại cô ấy chỉ đơn thuần là cậu ghen ghét với cô ấy thôi, đừng đem tớ
ra làm lí do bào chữa cho hành động của cậu nữa.

Anh
Vũ vẫn ngồi im trên giường. Sa Lệ nhìn cô căm tức rồi quay sang Leo gào lên.

-Leo,
cậu bị làm sao vậy ? Sao cậu có thể đối xử với tớ như thế chứ? Cậu quên mất khi
cậu bị tai nạn nằm trong bệnh viện ai là người lo lắng cho cậu nhất hay sao? Là
tớ, chính là tớ. Lúc cậu mất trí nhớ tớ cũng đã luôn ở bên chăm sóc cho cậu, thậm
chí khi cậu bị Khôi Vỹ cướp mất Blue Rose tớ cũng không như những cô gái khác bỏ
cậu mà đi. Tớ làm tất cả là vì cậu cơ mà, sao cậu cứ nhất định bênh vực cho con
nhỏ đó chứ? cậu quên chính nó là người hại chết bố cậu hay sao ? tại sao cậu có
thể tha thứ cho nó được chứ, sao cậu lại muốn bảo vệ nó ?

-Im
đi Sa Lệ…

-
Cậu đừng quên Anh Vũ là người hại chết bố cậu, Leo !!!

Sa
Lệ cười độc ác. Anh Vũ thì hơi buồn, cô nhìn Leo lo lắng, nhưng trái với mong đợi
của Sa Lệ, Leo không những không tỏ ra căm ghét Anh Vũ như trước đây mà cậu
nhìn cô ả lạnh lùng, đôi môi hơi nhếch lên mỉm cười.

-Thế
thì sao ?

-Leo
? Sa Lệ nhìn cậu hoang mang.

-Tôi
không quan tâm đến những chuyện đã xảy ra trong quá khứ nữa, tôi không cần biết
trước đây đã có chuyện gì xảy ra, tôi chỉ biết bây giờ Anh Vũ đang ở bên cạnh
tôi, tôi yêu Anh Vũ, tôi sẽ không rời xa cô ấy nữa.

-Leo,
cậu bị sao vậy? không lẽ cậu đã quên mối thù với kẻ đã hại chết bố mình rồi sao
? Cậu đúng là đứa con bất hiếu mà. Leo…Bố cậu thương yêu cậu như vậy, tại sao cậu
có thể…

-Đó
là sự thật sao ? Leo nhíu mày nhìn Sa Lệ, đôi mắt lạnh lẽo dò xét khiến cô nàng
cảm thấy chột dạ.

-Cậu
hỏi vậy là sao ?

-Những
gì cậu nói cho tớ biết về Anh Vũ và mọi chuyện xảy ra trước khi tớ bị mất trí
nhớ là thật sao ?

-Đương…đương
nhiên là thật…

-Hừ
! Sa Lệ, cậu là một người giả dối, những gì cậu nói với tớ không phải là hoàn
toàn sự thật, cậu chỉ kể cho tớ nghe những gì cậu muốn và lái tớ theo ý muốn của
cậu mà thôi. Nhưng mọi chuyện không còn quan trọng nữa, tớ không quan tâm nữa…

-Leo,
cậu điên rồi…

-Ra
khỏi đây đi, Sa Lệ…

-Leo…

Còn
chưa kịp nói gì thì cô ả đã bị Leo đẩy ra khỏi nhà. Anh Vũ ngồi im trên giường
có vẻ hơi buồn. Leo đã quay trở lại, thấy Anh Vũ có vẻ nghĩ ngợi, Leo đi đến ôm
cô bé an ủi.

-Đừng
lo lắng, Anh Vũ !

-Leo…

-Em
không cần suy nghĩ nhiều nữa. Mọi chuyện kết thúc rồi…

-Em…

-Anh
không cần trả thù cho bố, anh không cần có Blue Rose, nếu Khôi Vỹ thật sự


The Soda Pop