ớc, những giọt mưa lạnh vẫn tí tách rơi
xuống đọng trên mặt cô…
Đây
là kết thúc cho một kẻ được coi là ác quỷ
sao…
Ở
một nới khác. Leo lặng im ngồi trong xe. Bên cạnh cậu, Sa Lệ vẫn huyên thuyên đủ
điều.
-Leo,
cậu lại để đầu óc đi đâu vậy ? Tớ đang nói chuyện với cậu đó…
Sa
Lệ giận dỗi đưa tay xoay khuôn mặt của Leo lại gần mình. Leo vẫn thở dài, sao
lúc này cậu muốn tống cổ cô gái này xuống quá, thật phiền phức.
-Leo
!!! Cậu lại đang nhớ đến con nhỏ đó đúng không ? Cậu làm tớ bực bội quá…
Leo
hơi cau mày, Sa Lệ ngồi ngã người ra sau có vẻ tức tối.
-Tớ
không thể quên được Anh Vũ. Leo lên tiếng.-Hình bóng cô ấy cứ quẩn quanh mãi
trong đầu tớ, tớ không biết làm sao để quên được cô ấy nữa…Tớ không biết thực
ra mình đã hận cô ấy đến mức nào….
Leo
cúi xuống, đôi mắt đen thẳm bất động, ở bên cạnh cậu Sa Lệ cười nhạt đưa tay dựa
lên đầu.
-Đừng
buồn nữa Leo, nếu là chuyện đó thì cậu có thể yên tâm quên cô ta đi được rồi, tớ
đã giúp cậu xử lý con nhỏ đó rồi, nó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa
đâu…
Leo
thở dài, cậu vẫn không hiểu những gì mà Sa Lệ nói, cô gái nhà giàu xinh đẹp này
luôn nói những câu sáo rỗng nhạt nhẽo để an ủi cậu, nhưng Leo chỉ thấy cô ta thật
phiền phức. Chiếc xe chạy chậm chậm trên con đường mưa nhạt nhòa, đột nhiên có
tiếng chuông tin nhắn vang lên, Sa Lệ mở điện thoại ra xem và mỉm cười hài
lòng. Leo vẫn lặng im lái xe. Đột nhiên Sa Lệ quay sang ôm chầm lấy cậu…
-Leo
!!! Đừng có yên lặng như thế nữa, nói gì đi chứ, cậu làm tớ thấy buồn quá !!!!
Cậu mà cứ lạnh nhạt với tớ như thế này tớ sẽ bỏ cậu đó…
-Thôi
đi Sa Lệ, tớ đang lái xe đó…
Leo
quay sang bực bội, chiếc xe hơi loạng choạng suýt nữa thì tông vào cột điện, Sa
Lệ vẫn không buông cậu ra, cô ta ghé sát vào tai cậu ngọt ngào…
-Đừng
buồn bực nữa Leo. Tớ đã giúp cậu trả thì rồi mà, hãy vui lên đi chứ.
Câu
nói của Sa Lệ làm Leo giật mình, cậu quay sang nhìn khuôn mặt đang hớn hở của
Sa Lệ rồi vội đạp phanh xe dừng lại. Chiếc xe thắng gấp làm Sa Lệ suýt nữa thì
ngã chúi về phía trước, cô nàng vội quay sang nhăn nhó.
-Leo,
cậu sao vậy…
-Cậu
mới nói gì Sa Lệ ? Sa Lệ nhìn Leo ngạc nhiên. Leo đang giận dữ, đôi tay cậu nắm
chặt lấy vai cô gái trước mặt.-Cậu đã làm gì Anh Vũ ? Hả ????
-Cậu
sao vậy Leo ? Sa Lệ tức giận gạt tay Leo ra.-Không phải cậu rất hận cô ta sao,
tớ đã cho người đi giải quyết nó cho cậu rồi, cậu không thấy vui sao ?
-Cậu
nói gì, cậu đã làm gì Anh Vũ ?
Sa
Lệ cười nhạt.
-Yên
tâm đi, sau hôm nay nó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu được nữa đâu,
mà bây giờ chắc xác của nó cũng bị nước cuốn trôi đi xa lắm rồi. Nước sông hôm
nay chảy siết lắm mà.
-Cậu
nói gì ??? Leo gào lên, rồi cậu mở tung cánh cửa xe ra.-Xuống xe !!!!
-Leo !!!! Sa Lệ vẫn nhìn cậu ngơ ngác.
-Xuống
xe !!!
Leo
hét lên và không để Sa Lệ kịp nói gì, cậu nắm vai cô ta đẩy xuống rồi đóng cửa
lại, quay xe lại trường học. Sa Lệ vẫn ngơ ngác đứng dưới mưa nhìn theo cậu, cô
cứ tưởng Leo sẽ không quan tâm gì đến Anh Vũ nữa, nhưng không ngờ cậu ấy lại nổi
giận như vậy ?
Trên
con đường vắng nhạt nhòa vì mưa, Leo cố lái xe thật nhanh quay lại trường tìm
Anh Vũ. Trái tim cậu nhói lên, chưa bao giờ cậu thấy cô bé quan trọng với cậu
như vậy, và đến bây giờ cậu mới chịu hiểu, sở dĩ cậu không thể quên Anh Vũ
không phải vì cậu quá hận cô bé, mà vì cậu quá yêu cô bé, và đến bây giờ cậu mới
hiểu, nếu không có Anh Vũ thì cuộc sống của cậu thật vô nghĩa…
…
-Sao
rồi con nhãi ranh? Hết mở miệng ra được rồi hả?
Ả
tóc vàng nắm cổ áo cô bé lôi lên. Anh Vũ đang dốc từng hơi thở một cách khó
khăn. Cơn mưa vẫn trút xuống nhạt nhòa khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Đầu óc Anh
Vũ quay cuồng, cô không biết là mình bị đám người này lôi đến một cây cầu gần
đó. Hai đứa con gái khác lôi cô bé đến sát thành cầu. Bên dưới là dòng sông
đang chảy siết vì cơn mưa lớn. Không còn hứng thú hành hạ cô bé nữa. Đám người
này muốn ném cô bé xuống sông để nếu sau này phía cảnh sát có tìm thấy xác của
cô cũng khó điều tra ra chân tướng. Rồi hồ sơ sẽ phải kết luận là nạn nhân chết
đuối. Nắm tóc Anh Vũ lôi ngược về sau, ả tóc vàng cười nhạt.
-Vui
lên nào bé con. Chị sẽ đưa em sang thế giới bên kia để hội ngộ với thằng anh
trai song sinh của em ngay bây giờ.
Anh
Vũ mơ hồ nhìn về phía trước. TRắng đen mờ ảo, cô không nhìn rõ được thứ gì trước
mặt mình nữa, cả người cô đau nhói và không ngừng run lên vì lạnh. Có phải đây
là cảm giác trước khi chết. Trước đây Lãm và anh trai cô có trải qua cảm giác
này hay không? Đôi mắt trong veo khẽ chớp. Có lẽ cô sắp được gặp lại họ. Gặp lại
họ ở thế giới bên kia. Cô sẽ không đau nữa, không còn cô độc nữa, không còn phải
sợ hãi điều gì nữa….
Đúng
vậy…
Không
còn cô độc nữa, không còn phải lo sợ điều gì nữa…
Nắm
tóc chặt tóc Anh Vũ. Ả tóc vàng cười nhạt định xô cô xuống sông….<