Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327851

Bình chọn: 9.5.00/10/785 lượt.

-Cát
Cát !!! Cậu điên rồi sao, cậu đang làm gì vậy ?

Cát
Cát rút mạnh cánh tay bị thương của mình ra, nhìn Anh Vũ giận dữ.

-Đi
đi!!!! không phải tôi nói cậu đi đi rồi sao, biến mất khỏi mắt tôi đi…

-Cát
Cát, cậu sao vậy? tớ đã làm gì khiến cậu giận dữ như vậy ? Anh Vũ vẫn nhìn cô
bé khó hiểu, khuôn mặt cô bé tái mét khi thấy bàn tay nhỏ bạn đang nhỏ máu tong
tong.

-Đừng
nhìn tôi như vậy. Cát Cát đưa tay lên ôm mặt, cả người cô bé run run sắp khuỵu
xuống.-Đã bảo đừng nhìn tôi như vậy, tôi không muốn thấy khuôn mặt của cậu nữa,
mau đi đi..

-Cát
Cát…

Anh
Vũ đưa tay định đỡ cô bé dậy, nhưng cô lại xô mạnh Anh Vũ ra giận dữ.

-Đừng
nhìn tôi bằng khuôn mặt của Anh Khôi nữa, Anh Vũ !!!! Tôi không muốn thấy bạn, đừng
đem ánh mắt của Anh Khôi nhìn tôi nữa, tôi không muốn nhớ lại anh ấy, tôi không
muốn…

Anh
Vũ lặng người. Cát Cát gục xuống bắt đầu khóc nức nở. Đến tận bây giờ Cát Cát vẫn
chưa quên được anh trai cô, đến bây giờ Anh Vũ mới chịu nhớ lại rằng nhỏ bạn của
cô đã từng yêu Anh Khôi. Anh Vũ quay mặt đi ngồi gục xuống, và đến bây giờ cô mới
nhận ra mình ích kỉ đến mức nào. Khi Anh Khôi mất cô chỉ biết lao vào thù hận
mà không thèm để ý gì đến xung quanh, cô không chịu nhận ra rằng ngoài mình còn
có rất nhiều người đau lòng vì cái chết của anh trai cô, tại sao đến bây giờ cô
mới chịu hiểu kia chứ?

Cát
Cát vẫn ngồi gục khóc nức nở, bàn tay chảy máu đỏ rực…

-Các
em đang làm gì ở đây thế? sao không làm bài thi mà ra đây ? Một cô giám thị bước
vào, rồi giật mình hoảng hốt khi nhìn thấy vết thương của Cát Cát.-Tay em làm
sao thế kia ? mau lên phòng y tế đi.


giám thị vội vàng đỡ Cát Cát lên phòng y tế, còn Anh Vũ bị đem trở về phòng thi
tiếp tục làm bài, thầy hiệu trưởng đã đặc cách cho Cát Cát được làm lại bài thi
vào ngày mai bằng hình thức vấn đáp vì tay cô bé đã bị thương, không thể cầm
bút được. Dù rất muốn biết có chuyện gì xảy ra với cô bé nhưng mọi người không
ai dám hỏi Cát Cát, cô bé đang mất bình tĩnh, cần để cô nghỉ ngơi trên phòng y
tế. Anh Vũ trở lại làm bài với vẻ miễn cưỡng, bây giờ cô không còn tâm trạng gì
để làm tiếp nữa…

Giờ
thi kết thúc. Minh Nhật vội vã chạy lên phòng y tế thăm Cát Cát, Anh Vũ thì bị
gọi lên phòng giám thị để trả lời về vết thương của Cát Cát, cô bé không nói gì
nhiều, chỉ trả lời qua loa đối phó rồi cũng vội chạy xuống phòng y tế thăm nhỏ
bạn…

Bước
chân của cô trên hành lang hơi vội vã, trong lòng cô dậy lên bao nhiêu cắn rứt.
Cát Cát là cô bạn thân nhất của cô, trước giờ nó luôn lo lắng, bảo vệ cho cô. Vậy
mà cô lại chẳng quan tâm gì đến nó, cô đúng là một kẻ vô tâm. Anh Vũ cố đi
nhanh hơn, mọi chuyện đã kết thúc rồi, bây giờ cô có thể đi nói tất cả sự thật
với nó và xin lỗi nó, cả Minh Nhật nữa, trong thời gian qua cô đã có thái độ
không đúng với hai đứa bạn rồi. Cô sắp rời khỏi đây, trước đó cô muốn làm hòa với
hai đứa bạn của mình…

-Lớp
trưởng, cậu bình tĩnh lại đi…

Vừa
bước đến định mở cửa thì cô nghe có tiếng Minh Nhật ở trong. Cát Cát dường như
đang khóc. Anh Vũ dừng lại, cô bé đứng tần ngần, không biết có nên đi vào lúc
này hay không…

-Tớ
ghét Anh Vũ lắm.

Giọng
nói của Cát Cát vang ra giận dữ. Anh Vũ buồn bã cúi mặt xuống, cô không định bước
vào nữa.

-Lớp
trưởng, cậu sao vậy ? Sao tự dưng cậu lại nói vậy ?

-Tại
sao…tại sao Anh Vũ lại giống Anh Khôi đến vậy chứ? tại sao cô ấy lại mang khuôn
mặt của Anh Khôi? mổi lần nhìn thấy nhỏ là tớ có cảm giác như Anh Khôi đang
nhìn tớ. Đến bây giờ tớ vẫn không muốn tin là anh ấy đã chết, rõ ràng anh ấy
đang ở gần tớ mà….

Cát
Cát lại khóc nấc lên. Minh Nhật thì cố gắng dỗ dành nhỏ, nhưng dường như nó
đang kích động, có lẽ đề thi môn ngữ văn khi nãy đã khiến nó nhớ lại Anh Khôi…

-Lớp
trưởng, cậu đừng có như vậy nữa, Anh Khôi đã mất rồi, cậu có đau lòng cách mấy
thì cậu ấy cũng đâu thể trở lại, nhưng hành động của cậu có thể khiến cho Anh
Vũ bị tổn thương đó. Hôm nay cô ấy làm bài thi mà chẳng tập trung gì cả, cô ấy
cũng không thể hoàn thành bài đúng giờ nữa….

-Tớ
đau lắm…mỗi lần nhìn thấy Anh Vũ là ngực tớ đau thắt lại khiến tớ như muốn ngừng
thở… Chỉ vì nó là em gái song sinh của Anh Khôi…Chỉ vì tớ yêu Anh Khôi hơn là tớ
nghĩ…Cậu biết không…Khi thấy anh ấy chết tớ cứ tưởng cuộc sống của mình cũng kết
thúc rồi…Tớ đã cố quên đi Anh Khôi rất nhiều lần rồi…nhưng chưa lần nào tớ làm
được…Có lẽ mãi mãi tớ không thể làm được…

Cát
Cát lại khóc, những giọt nước mắt bỏng rát rơi xuống qua những tiếng nấc nghẹn
ngào. Anh Vũ đứng im hơi nhíu mày…

-Lớp
trưởng…

-Nhật
Nhật…Cát Cát lên tiếng, giọng nhỏ khản đặc.-Nhật Nhật…có nhiều lúc…tớ đã
nghĩ…Anh Vũ đúng thật là một con ác quỷ đem lại tai họa cho người khác….

Bên
ngoài cửa, trái tim Anh Vũ nhói lên.

-Lớp
trưởng, cậu đang nói gì vậy ? cậu có biết cậu đang nói gì hay không ? Nếu để
Anh Vũ nghe thấy những lời này cô ấy sẽ buồn lắm đó.

-Cậu
không thấy


Insane