br/>
…-Con
nhỏ đi ra khỏi trường rồi…còn lại nhờ các chị nhé… xử lí nó giùm em…
Anh
Vũ bước đi, những bước chân thật nặng nề, mưa tầm tã vẫn trút xuống từ trên
cao, lạnh lẽo, cả người cô ướt nhem, đôi mắt vô hồn bị nước mưa làm cho nhạt
nhòa. Mọi thứ xung quanh Anh Vũ mờ ảo bởi màn mưa. Anh Vũ không biết mình đang
đi đâu, cô bé cứ bước đi, với trái tim như đã vỡ thành từng mảnh nhỏ….
Anh
yêu em, Anh Vũ….
Anh
sẽ luôn ở bên cạnh em….
Sau
này làm vợ anh nhé….
Những
lời hứa ngày xưa vọng về. Bây giờ thì nó đã trở thành kí ức thật rồi, kí ức với
mình cô thôi. Vì Leo đã quên hết mọi thứ rồi, quên đi tình yêu với cô, quên đi
lời hẹn ước và rời xa cô…
Lạnh
quá….
Trái
tim Anh Vũ đau thắt lại, bàn tay bé nhỏ đưa lên ngực, không còn cảm giác gì nữa,
mưa vẫn rơi, ướt đẫm khuôn mặt bé nhỏ, từng chiếc bong bóng nước phồng lên rồi
vỡ òa trước mặt Anh Vũ…
Cô
bé lặng yên, bước chân bé nhỏ loạng choạng vì cơn mưa, cô cứ đi mà không biết rằng
có kẻ nào đó cũng đang đi theo mình…
-Con
nhỏ kia, đứng lại…
Một
cánh tay thô bạo kéo cô lại. Anh Vũ chậm chạp ngước lên, một cô gái có mái tóc
nhuộm vàng đang nhìn cô trừng trừng, rồi mấy chiếc xe hơi dừng lại gần đó, một
đám người nữa bước xuống, tất cả đều là con gái và cả bọn đều cầm theo vũ khí.
Anh Vũ không để ý, cô không quan tâm chuyện gì sẽ xảy ra với mình nữa…
-Mày
là Hà Anh Vũ ?
Một
ả có khuôn mặt trang điểm lòe loẹt đi đến trước mặt cô hất hàm, cô ta mặc trên
người chiếc áo dây màu đen và chiếc quần jin ngắn bó sát, những kẻ này đều là bạn
của Sa Lệ và đều là những tay ăn chơi có tiếng trong thành phố, chính cô ta đã
nhờ những kẻ này tìm tới Anh Vũ…
-Mày
câm hay sao mà không trả lời tao ?
Bốp…!!!!!!!!!!!!!
Cô
nàng giáng một tát vào mặt Anh Vũ, cô bé ngã xuống đường, máu miệng nhòe ra, cả
bọn đứng nhìn có vẻ hả hê, một ả to cao có một hình xăm nổi trên cánh tay đi lại
nắm cô áo Anh Vũ kéo lên. Anh Vũ vẫn lặng yên, đầu cô bây giờ trống rỗng, cô
không biết những người này đang làm gì mình , mà cô cũng không quan tâm họ sẽ
làm gì mình nữa. Cô mệt mỏi lắm rồi, muốn chấm dứt tất cả mọi thứ rồi….
-Mở
miệng ra trả lời tao ! con nhãi…
Bốp…!!!!!!!!!
Một
cú tát lại giáng vào mặt cô bé, máu miệng cô nhòe ra nhiều hơn, những cô gái
kia đang vây quanh cô với vẻ thích thú, và chúng cũng hơi bực bội vì thấy Anh
Vũ bị đánh mà vẫn không có phản ứng gì…
-Nghe
nói mày gan lì, giỏi đánh nhau lắm mà, sao không đánh lại tụi tao đi, con nhãi
ranh…
Cánh
tay thô bạo giáng tới tấp vào mặt Anh Vũ, tai cô ù đi, cô không nghe thấy những
kẻ trước mặt đang nói gì nữa, một ả đi lại nắm tóc cô kéo mạnh ra sau.
-Con
nhãi ranh liều mạng, hết chuyện rồi hay sao mà dám đi quyến rũ giành giật người
yêu với em gái tao? Mày thật ngu ngốc…
-Nói
gì đi, con nhãi, mày câm à? Hay là bị điếc rồi, mở miệng ra trả lời tao đi. Mau
lên ….
Mái
tóc cô bé bị kéo ngược lên đau nhói, bây giờ thì cô mới nghe thoáng thoáng tiếng
bọn này, đôi môi cô hơi mấp máy, thấy vậy, con nhỏ tóc vàng ghé sát lại cười lớn.
-Mày
nói gì, nói to lên, tụi tao không nghe thấy…
-Cút…đi…
Một
tiếng nói yếu ớt phát ra từ miệng Anh Vũ, lập tức cô bị xô ngã lăn xuống đường.
Cô gái tóc vàng đi lại đá liên hồi vào bụng cô.
-Mày
mới nói gì hả? con nhãi, nhắc lại lầm nữa cho tao nghe…
-Nó
nói tụi mình cút đi đó…
-Con
ranh láo toét, không hiểu hoàn cảnh của mình lúc này hả? dám nói với bọn tao
như vậy hả? cho mày chết đi…
Mấy
đứa kia cũng đi tới đạp túi bụi vào người cô, khóe miệng Anh Vũ nhòe máu nhiều
hơn. Những tiếng cười thô bạo vẫn văng vẳng bên tai cô:
-Xin
tha đi con nhãi, mở miệng ra van xin tụi tao đi…
-Để
xem mày còn cứng đầu được đến chừng nào…
-Đây
là cái giá phải trả cho việc cướp người yêu kẻ khác đó…
Vài
phút sau thì cả bọn đã dừng lại nhìn nhau cười khoái trá. Anh Vũ nằm gục một chổ,
máu miệng nhòe trong nước mưa ướt đẫm ngực áo, cô bé thở dốc, mọi thứ trước mắt
đều trở nên mờ nhạt, cả người cô đau nhói không còn cử động được nữa…
-A
!!!! Thoải mái quá. Ả tóc vàng vươn vai khoái trá.-Lâu lắm rồi mới được vận động
tay chân kiểu này! Thật dễ chịu mà…
-Hahaha.
Con nhỏ này đâu có giống như Sa Lệ đã nói đâu, nó yếu xìu, thậm chí không dám bỏ
chạy khi bị chúng ta đánh nữa.
-Nhưng
tao ghét thái độ của nó…
Bốp…
Con
nhỏ có hình xăm trên cánh tay vừa nói vừa giơ chân đá mạnh vào bụng Anh Vũ, cô
bé co người lại run run, máu miệng nhòe ra hòa vào nước mưa bên dưới.
-Biết
vậy kéo theo vài thằng cho con nhỏ này nếm mùi, cái mặt nhìn khó ưa quá…
-Bây
giờ nên làm gì tiếp nhỉ, nếu đánh nữa thì nó sẽ chết mất…
-Đừng
đánh chết nó ở đây, phiền phức với cảnh sát đó…
Anh
Vũ vẫn nằm gục một chổ thở dốc, vết thương trên người cô đau nhói. Đầu cô trống
rỗng. Rồi cô cười nhạt nhìn ra phía trư