XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329163

Bình chọn: 8.00/10/916 lượt.

bán hàng:

-Hộp
cuối cùng đã được bán rồi, anh thông cảm đợi ngày mai hãy ghé lại nhé !


chủ tiệm nhìn cậu mỉm cười, cô nhớ rằng anh chàng tóc đỏ đẹp trai này đã chạy
đi chạy lại hai lần để mua rồi, không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với hai hộp đồ
trước của anh ấy…

Leo
thất vọng nhìn cánh cửa khép chặt trước mặt mình…

Hết
rồi…

Thế
là đời cậu cũng xong luôn rồi…

Ngồi
phịch xuống đất bên vệ đường, cậu thở dài thất vọng não nề, cậu muốn đưa Anh Vũ
ra biển để cô bé có những giây phút thật vui bên cậu, vậy mà bây giờ mọi chuyện
thành ra tệ hại thế này đây, phải làm sao đây…

Ngồi
yên một lúc thì cậu sực nhớ ra điều gì, cậu vội lấy điện thoại ra gọi cho Anh
Vũ, nhưng chuông đổ mãi mà cô bé không bắt máy, Leo hơi nhăn nhó, không lẽ cô ấy
chờ lâu quá nên giận cậu rồi, Lần này thì chết cậu thật rồi. Đang nhăn nhó khổ sở nhìn cái điện thoại thì
có một lon nước lạnh áp sát mặt cậu, Leo giật mình quay sang, Anh Vũ đang nhìn
cậu mỉm cười…

-Sao
anh lại ngồi đây, Leo ?

-Anh
Vũ…sao em ra đây ? Leo ngơ ngác đưa tay ra nhận lon nước, Anh Vũ cũng ngồi xuống
bên cạnh cậu.

-Chờ
lâu quá không thấy anh quay lại nên em mới đi tìm, sao người anh lấm lem thế,
anh không bị thương ở đâu chứ ? Anh Vũ nhìn cậu lo lắng.

-Ờ…Anh
không sao…Leo nhìn xuống bộ đồng phục của mình, đúng là nó đã lấm lem bụi đất
do khi nãy bị chiếc xe hơi hất lên vệ đường, cũng may là cậu không bị thương…

-Anh
đói lắm không ? Anh Vũ lục ba lô lôi ra hai chiếc Hămbơger đưa cho Leo mỉm cười.-Ăn
tạm cái này nhé !

-Anh
Vũ !!! Xin lỗi…anh không mua được hải sản nướng cho em…Leo đưa tay gãi đầu nhìn
cô bé với vẻ ngại ngùng, trán cậu đẫm mồ hôi vì chạy đi chạy lại quá nhiều.
Nhưng trái với vẻ lo lắng của cậu, Anh Vũ không tỏ vẻ gì giận dỗi cả…

-Không
sao đâu Leo ! Anh Vũ mỉm cười nhét chiếc hamboger vào miệng cậu.-Lần sau mua
cho em gấp đôi bù lại hôm nay là được !

Quay
sang chiếc bánh còn lại, cô vui vẻ bóc ra đưa lên miệng ngon lành, vì đói rồi
nên nó trở nên ngon cực kì. Leo vẫn ngơ ngác nhìn cô bé trước mặt mình, Anh Vũ
không giận cậu vì không mua được thức
ăn, không trách cậu vì đã để cô chờ hơn một tiếng đồng hồ, cô ấy cũng không hỏi
cậu lí do tại sao. Ánh mắt Leo thoáng nở nụ cười, sao vẻ mặt vô tư đó của Anh
Vũ trong mắt cậu lại dễ thương như thế này. Và bây giờ thì cậu đã hiểu tại sao
cậu lại yêu cô bé này đến vậy rồi…

-
Anh Vũ !!!!Leo quay sang ôm chặt cô bé khiến cô suýt nghẹn.-Sau này em làm vợ
anh nhé !

-Tránh
ra, đồ háu sắc, anh làm em nghẹn bây giờ…Anh Vũ nhăn nhó đấm bụp bụp vào ngực
Leo, cái tên xấu xa này, lúc người ta ăn mà cũng giở trò được nữa. Leo làm như
không nghe cô bé nói gì, cứ ôm chặt lấy cô…

-Anh
Vũ, có một nơi cuối cùng anh muốn em ghé qua hôm nay nữa. Sau khi giải quyết
sau chiếc bánh và lon nước. Leo đứng dậy kéo tay cô bé đi.

-Đi
đâu thế, Leo ?


chiếc xe hơi dừng lại trước một căn biệt thự màu trắng tuyệt đẹp bên bờ biển…

-Đây
là ngôi nhà cũ của anh. Trước đây gia đình anh đã sống ở đây.

Leo
mở khóa cổng bước vào, căn biệt thự này không sang trọng tráng lệ bằng nơi Leo
đang ở hiện giờ, nhưng cực kì đáng yêu, ngôi biệt thự này có một mặt nằm sát
vách biển sâu thẳm bên dưới, việc xây dựng có lẽ khá khó khăn, bao quanh ngôi
biệt thự là một vườn hoa đủ sắc màu. Đặc biệt là ngay trước cửa đi vào, có một
mảnh đất rộng trồng toàn hoa hồng trắng và ở giữa là một bụi hoa hồng xanh tuyệt
đẹp…

-Đẹp
quá !!!! Anh Vũ nhìn vườn hoa trầm trồ,
bây giờ thì cô bé đã biết Leo lấy những bông hoa hồng xanh ở đâu rồi.

-Tương
lai em sẽ là chủ nhân ngôi nhà này! Em thích là tốt rồi !Leo quay sang ôm đầu cô
bé áp sát vào ngực mình mỉm cười, cậu biết thế nào Anh Vũ cũng sẽ rất thích nơi
này mà…-Đi vào trong với anh nào !

Leo
nắm tay cô bé dắt đi, Anh Vũ vẫn còn ngoái lại sau nhìn vườn hoa rực rỡ, mùi
hương hoa hồng xanh tỏa ra thơm dịu, cô bé còn muốn ngắm thêm một chút nữa…

Cánh
cửa mở ra, Anh Vũ ngơ ngác nhìn vào trong, kiến trúc ngôi nhà thật đẹp, nó được
xây dựng theo lối kiến trúc châu Âu cổ điển. Dẫn cô bé lên cầu thang đến lầu
ba, Leo mở tung cánh cửa gian phòng rộng nhất, cũng chính là phòng của cậu. Trong
căn phòng là một màu trắng chủ đạo, rèm cửa trắng, đồ dùng pha lê trắng, đèn
chùm cũng mang một màu trắng tinh, đúng là căn phòng mang phong cách của Leo. Cậu
đi tới mở toang cửa sổ ra, một cơn gió nhẹ ùa vào căn phòng, mang theo hương
thơm dịu nhẹ của hoa hồng xanh, Anh Vũ vui vẻ bước tới bên cửa sổ, ngay bên dưới
là mặt biển xanh biếc, một vài tiếng sóng dào dạt vọng lên. Leo đi lại phía sau
Anh vũ dựa tay lên bục cửa sổ.

-Khi
mẹ anh còn sống, gia đình anh đã ở đây một thời gian dài, nhưng năm 9 tuổi mẹ
anh bị bệnh rồi mất, bố và anh đã dọn lên thành phố sống để tiện cho công việc
làm ăn của ông ấy, anh rất ít khi ghé về thăm lại ngôi nhà này, nhưng anh quyết
định rồi, sau này cưới em, anh sẽ dọn về đây.

-