sô fa xám đen, trên người anh vẫn
là bộ đồ vét xám mặc ở nhà hàng, thế mà Anh Vũ tưởng rằng anh ấy đã đi ngủ, xem
ra không thoát được rồi.
-Thằng
nhóc to gan thật đó, anh chỉ bảo nó đưa em về trước, vậy mà nó dám đưa em đi
chơi đến tận khuya thế này…Khôi Vỹ hơi mỉm cười nhìn con mèo con đang ngó anh sợ
hãi.
-Anh
hai, sao anh chưa đi ngủ ?
Anh
Vũ đi lại ngồi phịch trước mặt anh, đôi mắt trong veo nhìn từng cử chỉ của ông
anh dò xét thái độ, chưa bao giờ cô đi chơi về khuya như thế này, thôi đã đi
chơi vui rồi giờ đành chịu khó nghe mắng vậy, nhưng Khôi Vỹ có vẻ như không nổi
giận với cô bé, anh chống tay lên cằm nhìn Anh Vũ từ trên xuống dưới.
-Anh
chờ em về chứ sao. Hai đứa đi ra tận biển chơi sao ?
-Sao…anh
biết em với Leo đi ra biển ? Anh Vũ nhìn anh mình ngạc nhiên, không lẽ Khôi Vỹ
đi theo dõi cô và Leo sao…
-Tóc
bết lại vì muối, trên giày vẫn còn dính cát, không phải ra biển thì đi đâu…
Anh
Vũ chỉ còn biết nhìn anh gãi đầu, ông anh này tinh tường thật. Không có gì có
thể qua mặt được anh ấy cả, nhưng bây giờ phải làm sao đây, không biết anh trai
khó tính sẽ xử cô như thế nào nữa, Anh Vũ ngước lên lén nhìn anh, trống ngực đập
thình thịch. Nhưng trái với sự lo lắng của cô bé, Khôi Vỹ không nói gì nữa, anh
đứng dậy đi vào phòng sau cái liếc ngang cho cô em bé bỏng.
-Đi
ngủ đi, mai còn đi học !
Sáng
hôm sau….
Anh
Vũ bước vào lớp ngạc nhiên, Cát Cát và Minh Nhật đang nằm ngủ gật trên bàn,
không biết buổi hẹn hò của hai người này thế nào mà xem ra hôm nay cả hai đều
đã cạn kiệt hết năng lượng….
-Anh
Vũ ! Hôm nay em đi học hơi trễ đó ! Leo mỉm cười đi lại gần cô bé, khuôn mặt đẹp
trai rạng rỡ trong nắng sớm. Mái tóc đỏ hơi dài hơi bay theo gió. Anh Vũ vẫn
nhìn hai đứa bạn thắc mắc.
-Leo
! Cát Cát và Minh Nhật bị sao vậy ?
-À…Cậu
đưa tay lên gạt nhẹ lọn tóc ra sau.-Hôm qua hai đứa ngốc này tìm đường ra biển,
nhưng không biết tụi nó đi lạc thế nào mà mãi gần sáng mới lết về được đến nhà,
giờ thì hết sức rồi…
-Cát
Cát đúng là biết cách hành hạ kẻ khác, tội nghiệp cho Minh Nhật quá. Anh Vũ thở
dài đi vào chổ ngồi, Leo cũng đi lại ngồi trước mặt cô bé.-Có chuyện gì sao,
Leo ?
-Học
xong em đi cùng anh ra biển nhé, Anh Vũ !
-Hở…?
Nhưng em còn công việc ở quán trà sữa nữa, nếu cứ bỏ đi chơi em sẽ bị Khôi Vỹ
trừ hết lương mất…Anh Vũ nhìn cậu hơi nghĩ ngợi, tiền tiêu vặt của cô bé tháng
này hết sạch rồi, nếu những ngày sau mà còn bị trừ lương chắc cô sẽ trở thành
người nghèo nhất đất nước mất…
-Không
sao đâu, đi chơi về anh sẽ ghé qua tiệm giúp em, như vậy là ổn chứ gì ?
-Ừk…Chắc
vậy…Quay sang Cát Cát và Minh Nhật vẫn nằm bẹp trên bàn, cô bé mở lời mời.-Cát
Cát, Minh Nhật, hai cậu có muốn đi ra biển chơi với bọn tớ không ?
-Cho
xin đi…
Cả
hai tên vẫn nằm bẹp trên bàn xua tay ngán ngẫm. Hôm qua vì Cát Cát muốn bắt chước
mấy đôi tình nhân lãng mạng đang hẹn hò, cô đã bắt Minh Nhật chở mình bằng xe đạp
đi ra tận biển chơi. Quãng đường đã xa, hai đứa lại không coi kĩ bản đồ, hậu quả
là lạc đường đến tận gần sáng mới về đến nhà, đúng là hai tên ngốc mà…
Tan
học, Anh Vũ đứng trước cổng chờ Leo lái xe ra, hôm nay cậu dùng xe hơi đi học để
cuối giờ đi cùng cô ra biển, trong trường không có chổ để xe hơi nên cậu phải gửi
ở một siêu thị gần đó, còn đang đứng im nhìn theo mấy chùm hoa ôsaka vàng rực
đong đưa theo gió thì có một cậu bạn tóc vàng hoe cùng cô bạn gái đi tới.
-Chào
nhóc Anh Vũ ! Hôm nay không ở lại trường tập võ sao ? đang chờ ai thế ?
Lãm
đi tới trước mặt cô bé toe toét, cái thằng bạn sao chổi này, lâu rồi mới nhìn
thấy nó, hình như sau thất bại trong cuộc thi ở hội thể thao nó đã khóc nhiều lắm,
cô bé nghe Mãi kể lúc đó nó đã chạy đi tìm cô khắp nơi mà không thấy. Chắc lại
muốn tìm cô làm nũng đây mà, cái thằng nhóc phiền phức này…
-Tớ
đang chờ Leo. Nghe nói cậu đang làm việc cho Anh Khôi phải không ?
-Ừ
! Lãm đi lại cầm tay cô bé mỉm cười.-Tớ đang cố gắng tìm một công việc thật tốt
để sau khi tốt nghiệp sẽ đi làm ngay. Tớ muốn kiếm một khoản tiền lớn để sau
này lấy vợ…
-Nói
được rồi, đừng có động tay động chân…Anh Vũ vừa nói vừa tặng cho cậu nhóc một đấm
vào mặt khiến cậu bé loạng choạng…
-Anh
Vũ !!! Cậu tàn nhẫn quá, tớ nhớ cậu quá nên muốn nắm tay một chút thôi mà…
Lãm
vừa đưa tay xoa mặt vừa mếu máo, cô bạn gái đứng đó thì nhìn cậu bực bội, đôi mắt
sắc lẻm của nó liếc Anh Vũ mà như muốn nuốt chửng cô. Anh Vũ không để ý thấy,
cô nhìn thằng bạn thở dài, đã là học sinh lớp 12 rồi mà cứ như một thằng nhóc
háu sắc, không có lúc nào chịu tỏ ra giống người lớn cả…
-Anh
Lãm, chúng ta đi thôi, mấy đứa bạn em đang đợi đó. Cô gái bên cạnh kéo tay Lãm giận dỗi, nhưng cậu
có vẻ như không chú ý, đôi mắt nhấp nháy và cái miệng toe toét cứ dán vào Anh
Vũ huyên thuyên đủ điều…
-Anh
Vũ, tớ muốn ăn pizza ở Windy quá, lát tớ ghé qua quán cậu nhé !
-Ghé
? Lại đ