Pair of Vintage Old School Fru
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329001

Bình chọn: 8.5.00/10/900 lượt.

khó chịu, nó không làm cho anh ta
trở nên thân thiện hơn mà ngược lại càng làm khuôn mặt lạnh lùng của anh ta trở
nên đáng sợ hơn. Đôi mắt lạnh như băng của anh ta như muốn nuốt chửng người đối
diện, Anh Vũ không muốn nhìn vào đôi mắt đó một giây nào cả…

-Buông
tôi ra !


bé lạnh lùng hất tay người con trai này rồi lùi ra sau. Tay cô vẫn cầm chặt
bông hoa dập nát. Nhìn thấy bông hoa, anh ta mỉm cười.

-
Hoa hồng xanh à ? Hiếm thấy đó, em giận vì bông hoa của em đã bị đạp nát sao ?

Anh
Vũ nhìn anh ta phụng phịu, biết rồi mà còn hỏi. Người con trai này nhẹ nhàng
đưa tay lên ngực mình gỡ xuống một bông hoa hồng đưa cho Anh Vũ.

-Thật
xin lỗi quá ! Đền lại cho em bông hoa này nhé.

Anh
Vũ tròn mắt trước bông hoa người này vừa đặt vào bàn tay mình, đó là một bông
hoa hồng đen, và là một bông hoa tươi có mùi hương khá đặc biệt. Anh Vũ có vẻ
hơi ngạc nhiên, hoa hồng xanh đã rất hiếm rồi, vậy mà bây giờ cô bé mới biết
loài hoa hồng còn có màu đen, thế giới này quả thực chứa đựng nhiều điều bí ẩn.
Thấy cô bé ngắm nhìn bông hoa mình được tặng với vẻ hiếu kì, người con trai này
hài lòng mỉm cười.

-Anh
là Trường Dương, còn em tên gì ?

-…Anh
Vũ…

Anh
Vũ ngước lên lúng túng, người con trai này có vẻ gì đó thật bí ẩn, dù vậy khuôn
mặt lạnh lùng của anh ta cũng đã thân thiện hơn trước. Nhưng chưa kịp để cô bé
nhìn rõ khuôn mặt mình, Trường Dương đã quay đi.

-Hẹn
gặp lại !

Anh
Vũ hơi ngơ ngác, dường như trước khi đi qua, bàn tay anh ta đã chạm nhẹ lên lọn
tóc xõa trên vai Anh Vũ. Cô bé đứng im nhìn theo rồi lại quay xuống nhìn bông
hoa hồng đen, bông hoa đang tỏa ra một mùi hương mê hoặc, người con trai đó thật
bí ẩn, giống y như bông hoa này vậy…

-Anh
Vũ ! Sao em lại đứng ngơ ngẩn ở đây vậy ? nãy giờ em đi đâu thế ?

Đang
đứng tần ngần nhìn theo anh chàng hoa hồng đen kì lạ kia thì Leo đi tới, Khôi Vỹ
cũng đi ra cùng cậu. Anh Vũ quay sang mỉm cười.

-Em
đi rửa mặt rồi bị lạc, tìm mãi mà không thấy mọi người đâu hết, vậy anh và anh
hai sao lại ra đây ?


!!! Bố anh và bác Hữu Chiến đều có việc đột xuất nên phải đi trước rồi, anh và
anh Vỹ chờ mãi không thấy em trở lại nên mới đi tìm. Không ngờ em lớn chừng này
rồi mà vẫn còn đi lạc .Leo vừa nói vừa cầm
tay Anh Vũ định dắt đi, rồi cậu thấy cô bé cầm một bông hoa hồng đen kì lạ, Leo
nhíu mày hơi tò mò.-Bông hoa đó ở đâu vậy, Anh Vũ ?

Khôi
Vỹ lúc này mới quay sang nhìn Anh Vũ, đôi mắt bình thản của anh đột nhiên mở to
ngạc nhiên, đi kèm sau đó là cái nhíu mày bực bội.

-Khi
nãy em vô ý bị ngã, bông hoa hồng xanh anh tặng em bị một ông vệ sĩ dẫm nát, và
người chủ của ông vệ sĩ đó đã đền cho em bông hoa này. Anh Vũ đưa bông hoa lên
giải thích.

-Người
đó trông như thế nào ? Khôi Vỹ nhìn bông hoa đen lên tiếng.

-À…Một
người thanh niên mặc đồ đen, chắc khoảng bằng tuổi anh….

Không
để Anh Vũ nói hết câu, Khôi Vỹ đã đưa tay giật bông hoa trên tay cô bé. Anh Vũ
nhìn anh trai hơi ngơ ngác, dường như Khôi Vỹ đang bực mình chuyện gì, cô bé đã
làm gì sai sao?

-Được
rồi ! Lần sau nếu nhìn thấy người này thì nhớ tránh xa ra.

-Tại
sao vậy anh ? Anh Vũ nhìn anh ngờ nghệch. Dường như anh ấy không thích bông hoa
hồng đen kia.

-Có
chuyện gì sao, anh Vỹ ? Leo cũng nhìn anh hơi lo lắng, Khôi Vỹ ít khi tỏ ra khó
chịu như vậy trước mặt hai người, không lẽ anh ấy có vấn đề gì với người con
trai mang hoa hồng đen sao ?

-Không
có gì đâu, Khôi Vỹ quay sang hai đứa nhóc mỉm cười.-Leo, cậu đưa Anh Vũ về giúp
tôi nhé!

-Vâng
! Nhưng còn anh ?

-Tôi
về sau !

Khôi
Vỹ nháy mắt với cậu, bây giờ còn khá sớm, mới chỉ hơn 7h00 tối, anh ngầm cho
phép hai đứa được đi chơi một lát. Khôi Vỹ đã đồng ý gả Anh Vũ cho Leo rồi, đây
là lúc anh giữ lời hứa tạo điều kiện cho cậu được gần gũi với cô bé….

Leo
dường như hiểu được ý tốt của anh, vậy là Khôi Vỹ đã giữ đúng lời hứa là tạo cơ
hội cho cậu được ở gần Anh Vũ, vậy thì phải nắm ngay lấy nó nới được. Cậu mỉm
cười kéo tay Anh Vũ đi ra ngoài.

-Đi
thôi Anh Vũ !

Khôi
Vỹ nhìn theo hai đứa nhóc đi khuất rồi dựa lưng vào bức tường gần đó, nhìn anh
lúc này đẹp rạng rỡ như một chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích, ánh sáng
của trùm đèn trần rực rỡ chiếu xuống bông hoa đen thẳm trên tay anh, Khôi Vỹ chậm
chạp đưa bông hoa lên trước mặt, bông hoa hồng đen tươi tắn tỏa ra một mùi
hương kì lạ như muốn mê hoặc kẻ giữ nó…

Hoa
hồng đen….

Đôi
môi anh hơi mím, bàn tay cầm bông hoa của anh đột nhiên bóp chặt, những cánh
hoa đen mỏng manh dập nát rơi lả tả xuống đất…

-Tàn
nhẫn quá, Khôi Vỹ !!! Một người con trai mặc đồ đen tiến tới trước mặt anh mỉm
cười.-Sao cậu nỡ bóp nát bông hoa tôi tặng em gái cậu thế? cậu đang ghen sao, Khôi
Vỹ ?

Liếc
ánh mắt lạnh lẽo về Trường Dương, bàn tay Khôi Vỹ vẫn nắm chặt bông hoa đen rồi
thả xuống đất một cách lãnh đạm.

-Cậu
muốn giở trò gì, Trường Dư