a, đôi mắt đen thẳm lung linh trước biển đêm, cô
bé đang cười, thật rạng rỡ và hạnh phúc, Leo cũng mỉm cười, đây chính là cảnh
tượng cậu muốn cho Anh Vũ thấy…
-Cởi
giầy ra đi, Anh Vũ ! Leo vừa nói vừa cúi xuống xăn ống quần trắng tinh lên, Anh
Vũ để ý thấy đôi giầy trắng dưới chân cậu đã biến đâu mất, Leo đã quăng nó ở
trong xe sao…
-Sao
lại phải cởi giầy vậy Leo ?
-Phải
đi chân trần thì em mới cảm nhận được sự mát lạnh của cát biển ban đêm, cảm
giác dễ chịu lắm, em thử đi!
Không
để cô bé có ý kiến, cậu cúi xuống tháo đôi giầy dưới chân cô bé ra và nắm tay
cô bé kéo đi. Đúng là Leo không gạt cô, cảm giác đi chân trần trên cát biển thật
dễ chịu, từng cơn gió mát lạnh ùa qua thổi tung mấy lọn tóc mềm mại buông xõa của
cô bé ra sau, Leo vẫn nắm tay cô dẫn đi dọc theo bờ biển…
-Nơi
này đẹp quá ! Anh có hay ra đây không Leo ?
-Chỉ
thi thoảng có chuyện gì bực bội anh mới ra đây, gió đêm trên biển có thể giúp
xua đi những cảm giác khó chịu mà mình gặp phải, nhưng biển không thể làm anh hết
cô đơn được, thậm chí đứng một mình trước biển khơi mênh mông đôi lúc anh còn cảm
thấy sợ hãi…
-Sợ
ư ? Hình như đây là lần đầu em nghe anh nói là anh sợ đó ! Anh mà cũng biết sợ
sao?
-Chỉ
là cảm giác thoáng qua thôi. Nhưng đúng là anh rất ghét cảm giác cô đơn.
-Cô
đơn ?
-Ừ
!
Cô
bé hơi ngơ ngac, Leo mà cũng có lúc cô đơn sao ? Đột nhiên Leo dừng lại quay
sang Anh Vũ nở một nụ cười bí ẩn.
-Em biết không Anh Vũ. Biển chứa đựng cả một câu
chuyện đó, đại dương bao la này giống như một sinh vật sống có thể hiểu hết mọi
tâm nguyện của con người, người ta còn nói rằng nếu viết một điều ước vào tờ giấy,
bỏ vào một chai thủy tinh nhỏ và để biển cả mang đi thật xa thì điều ước đó sẽ trở
thành hiện thực.
-Thật
sao ? Cô bé nhìn cậu nghi hoặc.- Anh đã thử lần nào chưa ?
-Anh
không biết, vì quả thực anh cũng chưa thử lần nào cả ! Leo lắc đầu nhìn cô bé.
-Tại
sao vậy ?
-Ưhm…Những
gì mà anh muốn, anh đều có thể đạt được bằng chính khả năng của mình, vì vậy
anh không cần đến phép màu đến từ biển cả…
-Vậy
sao ?
-Nhưng
cũng có lúc anh muốn thử nghiệm, chỉ có điều anh chưa biết phải ước điều gì…
-Hì
! Anh Vũ mỉm cười, đúng là một người như Leo thì muốn gì được nấy rồi, cần gì mấy
điều ước hoang đường này nữa chứ…-Anh thích biển lắm hả, Leo?
-Ờ….Nhưng
anh không muốn ra biển một mình, vì khi một mình đứng trước biển khơi rất khó
chịu. Nhưng giờ anh có em rồi, từ nay em sẽ cũng anh đi ra biển nhé, anh chỉ thấy
biển đẹp khi đi cùng em thôi. Leo nắm chặt bàn tay Anh Vũ hơn.
-Ừk
! Từ nay em sẽ đi cùng anh mổi lần ra biển.
Anh
Vũ mỉm cười thật tươi, đôi mắt đen thẳm lấp lánh như hàng ngàn ngôi sao trên
sông ngân hà tụ hội, và nụ cười rạng rỡ này đã khắc sâu vào tâm trí của Leo,
cho mãi đến những năm tháng sau này…
Hai
người tiếp tục đi dọc theo bờ biển đêm, đón những cơn gió mát lạnh mang vị mặn
muối biển, Leo kể cho Anh Vũ nghe nhiều hơn về câu chuyện của biển cả, cô bé
cũng tỏ ra thích thú và chăm chú lắng nghe, cho đến tận khuya…
Chiếc
xe hơi dừng ở cửa tiệm trà sữa Windy, lúc này đã 00h00…
-Chết
em rồi !
Anh
Vũ mở điện thoại ra xem giờ hốt hoảng, vì biển đêm quá cuốn hút nên cô bé quên
mất cả thời gian, cứ đi mãi theo Leo, và bây giờ về nhà thì đã quá trễ, giờ này
chắc Khôi Vỹ đã đi ngủ, nhưng cái tội đi chơi về quá khuya như thế này thì mai
khó thoát với ông anh khó tính đó.
-Để
anh đưa em vào nhà nhé, Anh Vũ !
Leo
nhìn Anh Vũ lo lắng, dù cũng sợ ông anh của cô lắm, nhưng cậu đã lỡ rủ cô ấy đi
chơi khuya thế này thì cậu cảm thấy mình nên chịu phạt thay cô bé, nhưng Anh Vũ
mỉm cười xua xua tay:
-Trong
nhà tắt điện rồi, có lẽ anh hai đã đi ngủ, em sẽ lén lén đi vào nhà thật nhẹ,
anh ấy không biết được đâu, anh cũng nên về sớm đi không bác trai lo lắng đó.
-Em
chắc sẽ ổn chứ ? Leo vẫn nhìn cô bé lo lắng.
-Ổn
mà, anh đừng lo ! Anh Vũ mỉm cười thật tươi.
Leo
suy nghĩ một lúc rồi cũng gật đầu, trước khi bước vào xe, cậu còn quay lại mỉm
cười với cô bé:
-Lần
sau chúng ta sẽ ra biển nữa nhé, lần sau anh sẽ mang mấy chai thủy tinh nhỏ,
chúng ta sẽ cùng thử ước điều ước của mình nhé !
-Ờ
!!! Anh Vũ gật đầu toe toét cười…
Chiếc
xe hơi màu đen lướt ra khỏi con đường lớn, dưới hai ánh điện vàng rực bên đường,
những cơn gió nhẹ ùa qua, nhưng không còn mang theo vị mặn và mát lạnh như ở biển
nữa, Anh Vũ chậm chậm mở khóa bước vào trong. Mọi thứ im ắng, chỉ có tiếng tích
tắc phát ra từ chiếc chuông đồng hồ treo trên tường, có lẽ Khôi Vỹ đã đi ngủ thật
rồi, cô bé mỉm cười nhẹ nhỏm và nhón chân bước từng bước nhẹ nhàng qua phòng
khách…
Tách…
Ánh
điện đột nhiên lóe lên kèm theo một giọng nói lạnh lùng khiến Anh Vũ giật mình…
-Khỏi
phải lén lút nữa. Anh thấy em rồi, Anh Vũ !
Cô
bé ngơ ngác quay lại, Khôi Vỹ ngồi bên chiếc