ơng ?
-Chậc
!!!!! Sao lại lạnh lùng với bạn cũ như vậy, Vỹ Vỹ ? Lâu rồi mới nhìn thấy cậu
xuất hiện ở đây, tôi hơi ngạc nhiên đó ! Cậu quyết định quay lại thương trường
rồi sao ? Trường Dương nhìn anh mỉm cười. Nhưng Khôi Vỹ vẫn tỏ ra lạnh lùng.
-Không
!
-Đáng
tiếc ! Từ khi cậu quyết định rời khỏi nhà họ Hà, tôi đã mất đi một đối thủ đáng
gờm, dù công việc của tôi lúc này có đỡ rắc rối hơn trước, nhưng cuộc sống của
tôi thì dần trở nên vô vị, sống mà không có một địch thủ xứng tầm thì cũng chán
thật đó.
-Hừ….Khôi
Vỹ liếc sang lạnh lẽo.-Thôi lải nhải đi. Tôi cảnh cáo cậu, Trường Dương! Tôi không quan tâm cậu muốn làm gì những người
trong nhà họ Hà, nhưng đừng dại dột giở trò với cô em gái bé bỏng của tôi. Nó
không phải thứ cậu có thể chơi đùa như mấy con búp bê ngu ngốc của cậu đâu….
-Đừng
ghen với cô bé chứ, Vỹ Vỹ ! Nếu cậu muốn, tôi cũng sẽ tặng cho cậu hoa hồng
đen…
Trường
Dương mỉm cười ngắt lời, Khôi Vỹ thì tức điên lên muốn động thủ lắm rồi, 2
năm rồi không gặp, Nhưng cứ nhìn thấy mặt
anh chàng này là anh chỉ muốn thẳng tay đấm vào mặt nó. Trường Dương có vẻ hài
lòng khi chọc giận được Khôi Vỹ, anh lấy bao thuốc lá ra đưa một điếu lên miệng
và không quên mời bạn thân, nhưng hảo ý của anh bị từ chối bằng cách không thể
phủ phàng hơn.
-Hai
đứa trẻ giống nhau y hệt nhỉ ? Trường Dương hé một nụ cười bí ẩn. Giờ mới quay
lại vấn đề chính.
Khôi
Vỹ nhìn anh ta hơi nhíu mày…
Hai
đứa trẻ ư…
-Thằng
nhóc Hà Anh Khôi đó, nó là anh trai song sinh của cô bé phải không ? Hôm nay
tôi tới đây là để gặp Hoàng Long và thằng nhóc đó, nó đã là người thừa kế chính
thức của ông ta rồi. Ngạc nhiên thật, tôi cứ nghĩ rằng vị trí thừa kế đó không
ai khác chỉ có thể là cậu thôi chứ ?
-Tôi
đã ra khỏi đó, từ lâu lắm rồi. Bây giờ tôi và nhà họ Hà không còn bất kì quan hệ
nào nữa. Khôi Vỹ đưa tay lên vuốt mái tóc ra sau.
-Hừ…Có
lẽ không bao lâu nữa tôi và bố cậu sẽ đối đầu với nhau, thật tiếc nếu phải ra
tay với đứa trẻ đó, nó còn rất trẻ, và cũng rất giống cậu nữa. Cậu không muốn
nó chết chứ ?Trường Dương nhìn anh có vẻ dò xét.-Nghe nói trong nhà họ Hà, cậu chỉ
có tình cảm đặc biệt với cặp sinh đôi này phải không ?
-Chuyện
này không liên quan đến tôi. Khôi Vỹ đứng thẳng dậy, chậm chậm bước đi. Trương
Dương vẫn nói vọng theo:
-Cậu
đã nghe đến lời nguyền của những đứa trẻ song sinh bao giờ chưa? Khôi Vỹ hơi dừng
bước, Trường Dương mỉm cười.-Nghe nói những đứa trẻ song sinh được coi là
nguyên nhân phá vỡ sự cân bằng của thế giới, để lấy lại sự cân bằng đó kẻ được
gọi là chúa trời đã có một quyết định, sẽ đến một lúc…một trong hai đứa trẻ phải
chết….
-Hừ
!!!
Chiếc
xe hơi đen mới cóng lao nhanh trên con đường lớn đi xa dần thành phố, Anh Vũ
ngước ra ngoài cửa kính, những tấm biển hiệu sáng rực đang khuất xa dần tầm mắt.
Dường như Leo đang lái xe ra khỏi thành phố. Cô bé nhìn cậu thắc mắc. Tối rồi cậu
ấy còn định đi đâu chứ?
-Leo
! Chúng ta đang đi đâu vậy ? Cô bé nghiêng đầu hỏi nhỏ.
-Tới
một nơi mà anh nghĩ là em sẽ rất thích ? Leo mỉm cười làm ra vẻ bí mật.
-Một
nơi em sẽ thích sao ? Nơi nào chứ ? Trong đầu cô bé hiện lên bao nhiêu cửa hàng
thức ăn nhanh, đó là những nơi mà cô rất thích, Leo định đưa cô đến đó sao ?
Nhưng cô vừa ăn tối xong, không lẽ Leo lại đưa cô đi ăn nữa…
-Thiên
đường mà anh phát hiện từ rất lâu rồi, anh sẽ đưa em đến đó!
Leo
vừa nói vừa choàng tay qua ôm cô bé vào lòng, Anh Vũ hơi đỏ mặt, bộ đồ trắng
tinh và mái tóc đỏ rực của Leo tỏa ra một mùi hương nhẹ dễ chịu, mùi hương của
hoa hồng xanh, Leo chỉ lái xe bằng một tay, và cứ thế ôm cô bé suốt một đoạn đường
đi…
Bụp….
Chiếc
xe suýt đâm vào cột điện bên đường sau cú thúc khuỷu tay của Anh Vũ, Leo nhăn mặt
ôm bụng nhìn Anh Vũ. Cô bé hơi lùi ra sau nắm chặt tay thủ thế. Nhìn Leo với cặp
mắt sát thủ, cô bực bội:
-Đồ
háu sắc, ai cho anh ôm em ?
-Hừm
! Leo xịu mặt.-Em đúng là chẳng dễ thương chút nào hết. Những lúc như thế này lẽ
ra em phải nhắm chặt mắt và ngoan ngoãn nằm trong lòng người yêu chứ ?
-Hừ
! Anh Vũ cười nhạt.-Có muốn em giúp anh “nhắm mắt” luôn không ?
-Hừm…
Cậu
nhóc quay đi hờn dỗi. Đồ con gái chằn ăn. Người ta chỉ muốn ôm một chút, có gì
quá đáng đâu chứ. Người yêu gì mà…
Rồi
chiếc xe dừng lại trên một bờ biển lộng gió, Leo mỉm cười đi ra mở cửa xe cho
Anh Vũ. Một cơn gió mát lạnh ùa qua mang theo hơi mặn của biển cả.
-Wao
!!!! Đẹp quá !!!!
Anh
Vũ reo lên và chạy lại gần bờ biển hơn, biển đêm thật dễ chịu, những cơn sóng
dào dạt xô mạnh vào bờ, tung bọt trắng tinh dưới ánh trăng bạc, xa xa trên mặt
biển lấp lánh ánh điện sáng rực của những chiếc thuyền đi đánh cá đêm. Một
khung cảnh đẹp thơ mộng như trong huyền thoại…
-Giống
sông ngân hà lắm phải không?
Leo
đi lại phía sau khóac vai cô bé, tên này bị ăn đòn vẫn chưa sợ, nhưng lần này
thì Anh Vũ không phản ứng gì nữ
