Duck hunt
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329195

Bình chọn: 8.00/10/919 lượt.

tớ một món quà thật đặc biệt. Được
chứ ?

Sa
Lệ nói bằng giọng ngọt ngào khiến Anh Vũ cũng phải nổi da gà. Leo cũng thấy cô
nàng này thật nhạt nhẽo, lúc nào trong đầu cô cũng chỉ có tiệc tùng và quà tặng,
nhưng vì lịch sự, cậu cũng cố mỉm cười với nó.

-Hôm
đó cậu thích gì Sa Lệ ?

-Con
gái bố lại nhỏng nhẽo với chồng chưa cưới nữa rồi, con thật hư, lớn rồi mà cứ
thích làm nũng cậu Phong hoài à, sau này Phong lấy con về sẽ khổ với con lắm
đây ?

Hữu
Chiến quay sang góp chuyện, phải công nhận là ông nhà giàu này da dày và trơ trẽn
không ai bằng, Minh Đức không muốn làm bạn mình mất mặt nên chỉ mỉm cười đầy ẩn
ý. Nhưng Leo thì không để im như vậy:

-Sa
Lệ đúng là nhỏng nhẽo thật đó. Sau này ai lấy cậu đúng là sẽ khổ với cậu thật.
Nói rồi Leo quay sang khoác vai Anh Vũ kéo lại gần mình mỉm cười.-Nhưng sao Anh
Vũ của anh không như vậy nhỉ ? Anh Vũ à ! Sau này anh cưới em về em đừng ăn hiếp
anh nhé ! Còn em thích nhỏng nhẽo thế nào cũng được.

Anh
Vũ cười nhạt thúc một khuỷu tay vào bụng cậu rồi quay sang thì thầm.

-Ai
là của anh ? Ai cưới anh, hả ?

-Anh
Vũ là của anh, sau này anh sẽ cưới Anh Vũ !

Leo
vừa nói vừa tóm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Anh Vũ lại không để cô bé động thủ
nữa. Anh Vũ cũng không chịu thua, cô bé đưa tay kia giật giật lọn tóc đỏ sau
gáy cậu cảnh cáo :

-Đồ
mắc bệnh hoang tưởng, ai mà thèm cưới anh, cái giẻ rách màu đỏ bờm xờm, em nhớ
là nhà em không thiếu giẻ lau nhà…

-Đau
quá !!!! Anh Vũ !!!

Thấy
hành động của hai đứa nhóc thì cha con Hữu Chiến tỏ ra hơi khó chịu. Minh Đức
thì nhìn cậu con trai bật cười:

-Hahaha…Xem
ra hai đứa thân thiết hơn ta nghĩ đó !

Anh
Vũ lúc này mới chịu tha cho cậu bé quay lại gượng cười giả vờ ngoan hiền, nếu
bây giờ ở bên ngoài thì Leo chết chắc với cô rồi, nhưng chốn đông người thế này
thì nên để cho cậu ta chút sĩ diện, và cũng để không ảnh hưởng đến hình ảnh thục
nữ Anh Vũ cố xây dựng bấy lâu nay. Tội nghiệp mái tóc đỏ xinh đẹp của Leo bị cô
kéo dài ra một cách thảm hại, sai lầm lớn nhất của cậu là đã lỡ yêu một cô gái
còn dữ hơn cọp cái, tương lai cậu sẽ còn ăn đòn dài dài…

Khôi
Vỹ đưa ly rượu lên miệng nhìn em gái mình không nói gì…

-Leo
tớ muốn cậu tặng cho tớ một bó hoa thật to trong ngày sinh nhật ! Sa Lệ bất ngờ
lên tiếng, Leo lơ đãng gật đầu, mắt cậu vẫn dán chặt vào khuôn mặt búp bê đang
nhìn đĩa thức ăn hau háu…

-Được
! Hôm đó tớ sẽ tặng cậu…

-Hoa
hồng xanh nhé ! Tớ muốn cậu tặng tớ hoa hồng xanh !

Sau
câu nói này thì Leo quay sang hơi nhíu mày. Sa Lệ muốn nói gì đây chứ, cô thừa
biết hoa hồng xanh cậu chỉ tặng cho duy nhất một người, và người đó chỉ có thể
là Anh Vũ, sao bây giờ cô lại đòi cậu tặng hoa hồng xanh chứ ?

-Xin
lỗi ! tớ có thể tặng cậu hoa hồng đỏ, tím, trắng hay bất kì loài hoa nào cậu
thích, còn hoa hồng xanh thì không, hoa hồng xanh không hợp với Sa Lệ đâu!

Nhìn
cậu với vẻ không hài lòng, Sa Lệ cười nhạt:

-Không
hợp là thế nào ? Tớ không xứng được tặng sao ?

-Không.-Leo
lắc đầu mỉm cười đầy ẩn ý.-Không phải là không xứng, mà là không hợp, tớ nghĩ
chỉ có bó hoa hồng đỏ thắm kiêu sa mới hợp với một tiểu thư xinh đẹp, cao sang
như cậu.

-Vậy
hoa hồng xanh hợp với mẫu người như thế nào ? xấu xí, dở hơi và thấp kém sao ?

Sa
Lệ hỏi Leo mà đôi mắt cứ dán vào Anh Vũ khiêu khích.

-Không
! Tớ nghĩ hoa hồng xanh hợp với một cô gái không quá xinh đẹp nhưng đáng yêu,
tính tình hung dữ nhưng tốt bụng, nhìn có vẻ giống kẻ xấu nhưng thực ra là người
tốt, mặc dù thích bắt nạt kẻ khác, lạnh lùng và có hơi kiêu ngạo, nhưng là người
có cá tính và mạnh mẽ (cậu đang tán hươu tán vượn về Anh Vũ) và đó là người mà tớ yêu nhất và quyết định lấy
làm vợ.

Leo
nói xong thì quay sang nhìn Anh Vũ mỉm cười, còn cô bé thì thản nhiên cầm ly sữa
lên uống ực làm như không nghe thấy cậu nói gì.

-Hahahaha….Vậy
là đứa con trai rắc rối của ta đã tìm được nữa kia của mình rồi sao ? Minh Đức
quay sang cười lớn, rồi ông nhìn sang Anh Vũ đang đỏ mặt.-Anh Vũ !!!! Bác giao
đứa con trai hư hỏng của bác cho cháu, nhờ cháu trông chừng nó cẩn thận giùm
bác nhé, ôi mừng quá, vậy là bác sắp thoát được cái của nợ đó rồi…

-Chậc
! Hình như tôi cũng sắp được thoát khỏi thứ phiền phức to đùng bên cạnh rồi !

Khôi
Vỹ cũng quay sang bóng gió, rồi cả hai người cùng nâng ly rượu lên vui vẻ:

-Chúc
mừng chúng ta sắp thoát khỏi hai cục nợ !

Anh
Vũ và Leo nhìn nhau đơ mặt, thật không ngờ anh trai cô và bố Leo lại hợp nhau đến
vậy, nhưng họ coi hai đứa nhóc này là gì mà có vẻ muốn sớm tống khứ chúng đi thế
chứ, chỉ có bố con Hữu Chiến là ngồi im sượng sùng, tự mình khóa miệng mình, giờ
thì họ hết nói được gì nữa rồi.

Hết
chịu nổi không khí ngại ngùng trong phòng ăn, Anh Vũ đứng dậy đi vào nhà WC, ngồi
trong đây một lúc chắc xấu hổ chết mất…

Vừa
rửa mặt xong ngước lên, Anh Vũ hơi giật mình khi thấy Sa Lệ đứng ng