XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328701

Bình chọn: 7.5.00/10/870 lượt.

, cậu muốn đùa với cô một chút
nhưng vì có mặt anh trai cô ấy ở đây nên cậu đành phải giữ ý.

-Chào
Leo ! Anh đợi lâu chưa ?

Anh
Vũ ngước lên, trên ngực áo của Leo hôm nay cũng đính một bông hoa hồng xanh biếc
làm điểm nhấn, còn đang ngưỡng mộ vẻ đẹp của chàng thiên thần thì Leo đã quay
sang cài lên ngực áo Anh Vũ một bông hoa xanh biếc.

-Anh
có thể chờ em cả đời cũng được!

-Hoa
hồng xanh ? hiếm thấy đấy nhỉ ?

Anh
Vũ còn đang ngơ ngác thì Khôi Vỹ quay sang mỉm cười, đương nhiên là phải hiếm rồi.
Đây là một loại hoa đặc biệt chỉ có người nhà họ Hoàng mới có, và nó cũng mang
một ý nghĩa rất riêng giành cho người tặng và người được tặng. Ba người vui vẻ
đi vào sâu bên trong, nhà hàng này quả thật là thế giới của những người thượng
lưu, ánh sáng lung linh của chùm đèn trần khiến mọi thứ trở nên huyền ảo, tráng
lệ, và nó làm cho những người ở đây trở nên rạng rỡ hơn, mọi ánh mắt đổ dồn về
nơi ba người mới đi qua, hiếm khi được chiêm ngưỡng những vẻ đẹp rực rỡ của những
thiên thần như thế này nên có vài người hơi quá khích…

-Ôi,
mấy người đó là ai, đẹp trai quá !!!

-Hai
chàng trai kia đẹp quá. Họ là công tử nhà ai thế nhỉ ?

-Tớ
muốn làm quen với họ quá !

Mấy
cô gái nhìn Leo và Khôi Vỹ trầm trồ, Anh
Vũ thì hơi chu miệng nhỏ xíu ra, mấy cô này đúng là háu sắc trắng trợn mà, nếu
cô mà là con trai chắc chắn cô sẽ được hâm mộ hơn thế này nhiều. Ba người đi đến
nơi chiếc bàn hình tròn được đặt sẵn, ở đó đã có người đang chờ, bố của Leo, Sa
Lệ và một ông bác trung niên có lẽ là bố cô ấy, thấy mấy người Anh Vũ đi lại,
Minh Đức mỉm cười đứng lên.

-Những
người bạn của con đã đến rồi hả, Phong ?

-Cháu
chào bác !

Anh
Vũ đi tới mỉm cười hơi cúi đầu chào, bố của Leo vẫn như trước đây, thân thiện
và phúc hậu, dù là một doanh nhân nổi tiếng nhưng ông chưa bao giờ tỏ ra khó chịu
hay kì thị đối với những người không cùng địa vị như Anh Vũ. Và dù chỉ mới gặp
ông một lần nhưng cô bé rất có thiện cảm với ông.

-Chào
cháu ! Ta rất vui vì cháu đã đến dự sinh nhật ta hôm nay. Ông đặt tay lên xoa đầu
Anh Vũ mỉm cười rồi quay sang Khôi Vỹ.-Chào cậu, cậu đây là…

-Tôi
là Khôi Vỹ, anh trai của cô bé.

Với
một vẻ tự nhiên, Khôi Vỹ đưa tay ra trước mặt Minh Đức mỉm cười, đôi mắt ông
hơi sáng lên, Minh Đức nhìn cậu hơi sững sờ trong vài giây. Rồi ông cũng nắm lấy
cánh tay cậu mỉm cười.

-Thật
không ngờ có lúc được gặp lại một nhân vật đặc biệt như thế này, hân hạnh cho
tôi quá, cậu Khôi Vỹ. Cám ơn cậu đã đến đây tối nay.

Người
phục vụ đến kéo ghế cho anh ngồi, còn Anh Vũ đã được Leo làm hành động này, cô
bé mỉm cười ngồi xuống và không khó gì nhận ra đôi mắt khó chịu của cô gái trước
mặt mình.

-Khôi
Vỹ…? Không lẽ cậu là…Hà Khôi Vỹ ?

Người
đàn ông ngồi bên cạnh Sa Lệ nhìn hai người mới tới đầy kinh ngạc, Leo và Anh Vũ
cũng hơi ngạc nhiên, có gì mà ông ta phải rối lên như vậy chứ ?

-Đã
là quá khứ rồi, tôi bây giờ không còn tham gia vào những hoạt động trên thương
trường nữa...

Khôi
Vỹ nhìn ông ta giải thích. Ánh mắt của anh có đôi chút khó chịu, anh không muốn
đến những nơi như thế này, vì anh không muốn ai nhận ra anh, không muốn nhớ lại
quá khứ của mình nữa…


Khôi Vỹ-con trai cả của Hà Hoàng Long, anh từng là giám đốc công ty Paradise và
đã từng làm mưa làm gió trên thương trường một thời gian dài. Nhưng sau đó vì
mâu thuẫn với cha mình mà anh đã bỏ tất cả sự nghiệp, bỏ cả căn biệt thự sang
trọng và tiền đồ tươi sáng phía trước, đem theo một đứa em gái ra ngoài ở riêng
bặt vô âm tín suốt hai năm trời, và sự xuất hiện tình cờ của anh ở đây khiến
cho nhiều người phải kinh ngạc…

-À…Tôi
xin lỗi…Người đàn ông này ấp úng.-Tôi là Hữu Chiến, hôm trước cậu đã cứu con
gái tôi khỏi bọn bắt cóc nhưng tôi chưa có dịp cảm ơn cậu, hôm đó nếu không có
cậu chắc con gái tôi đã không thể trở về với tôi rồi, thành thật cám ơn cậu lắm.

Hữu
Chiến vẫn xoi ánh mắt tò mò vào hai anh em Anh Vũ, khác với Minh Đức, người đàn
ông này có cái nhìn quá khiếm nhã và thái độ khiến cho người đối diện phải khó
chịu, nếu hôm nay Khôi Vỹ không cùng Anh Vũ đến đây, chắc chắn cô bé sẽ bị ông
ta làm khó dễ lắm đây, dù sao thì Anh Vũ cũng được coi là kẻ thù không đội trời
chung với con gái cưng của ông mà. Đáp lại ánh mắt xăm xoi trước mặt, Khôi Vỹ nở
một nụ cười bí ẩn.

-Chỉ
là chuyện nhỏ thôi, ông không cần phải để tâm.

….

-Có
chuyện gì thế tiểu thư ? Cô có vấn đề gì muốn nói với tôi sao?

Anh
Vũ ngước lên khi thấy Sa Lệ cứ nhìn chăm chăm vào ngực áo mình nãy giờ với vẻ
khó chịu bực bội, hình như cô ấy đang nhìn bông hoa hồng xanh Leo tặng cô khi
nãy. Anh Vũ không thể hiểu nổi sao cô ta lại chú ý quá đến bông hoa xanh này đến
vậy, không lẽ nó mang ý nghĩa gì sao? Lấy tay hất nhẹ lọn tóc ra phía sau, Sa Lệ
ngó lơ đi chổ khác làm ra vẻ như không nghe Anh Vũ nói gì.

-Sa
Lệ ! Cậu khỏe hẳn rồi chứ? Leo cũng nhận ra vẻ khó chịu của cô