n nhảy ra khỏi lồng ngực, khuôn mặt cô đỏ ửng
và nóng bừng bừng, mái tóc đỏ mềm mại của Leo rủ xuống má Anh Vũ, hơi ấp từ cơ
thể Leo đang hiện diện bên cạnh cô, ôm chặt cô bé vào lòng, cậu thì thầm…
-Xin
lỗi Anh Vũ…Tớ không cố ý làm cho cậu giận đâu…tớ chỉ muốn nhìn thấy cậu mỉm cười…Anh
Vũ….Anh….anh yêu em…
Leo
không chủ ý muốn nói như vậy. Cậu muốn nói với Anh Vũ nhiều điều hơn nữa, rằng
cậu rất nhớ cô bé, rất muốn được ở gần cô bé, và cậu muốn phát điên lên khi
nghĩ rằng cô thích cái thằng tóc vàng hoe kia, cậu sợ nhìn thấy Anh Vũ buồn, vì
khi cô buồn trái tim cậu cũng đau thắt lại, Leo không thể nào chịu được khi ánh
mắt đen thẳm nhìn cậu mà rơi lệ, cậu muốn đưa tay lau đi giọt nước mắt kia. Cậu
muốn ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai bé nhỏ luôn đứng đơn độc trước nguy hiểm, cậu
đã muốn làm tất cả để đem lại hạnh phúc cho Anh Vũ, nhưng rốt cuộc cậu lại vụng
về làm cô bé tổn thương, làm cô phải khóc, Leo muốn nói là cậu rất hối hận, hối
hận rất nhiều, cậu rất yêu Anh Vũ, cậu cũng rất lo lắng khi cô bé gặp nguy hiểm.
Cậu chỉ muốn cả đời bảo vệ cho cô bé, để cô mãi mãi được hạnh phúc, mãi mãi mỉm
cười với cậu… Nhưng cũng may có một điều nghe có vẻ đơn giản nhưng rất quan trọng,
Leo đã nói ra được rồi…
-Anh
Vũ !!!!
Anh
Vũ vẫn im lặng, vẫn để Leo ôm chặt mình, mãi lúc sau đó cô mới cố thốt lên:
-…hết
giận rồi….Cảm ơn Leo…
-Chào
buổi sáng !!!
Leo
vui vẻ mở cánh cửa tiệm trà sữa Windy bước vào, cửa tiệm hôm nay hơi vắng
khách, ngoài hai anh em Anh Vũ ra chỉ có hai khuôn mặt khá quen với cậu đang ngồi
trước quầy tính tiền. Đi đến ngồi xuống chiếc ghế trước quầy, khuôn mặt Leo hơi
nhăn nhó…
-Ồ
!!!! Chào Leo, tình cờ thế nhỉ ?
Minh
Nhật và Cát Cát quay sang mỉm cười. Leo
nhìn hai đứa bạn hơi không hài lòng. Mới sáng sớm đã gặp hai bản mặt sao quả tạ
này rồi, không biết nó có mang điềm rủi lại cho cậu hay không nữa đây, nhưng
quay sang nhìn thấy mặt trời bé nhỏ đang mỉm cười với mình thì tâm trạng của cậu
lập tức hưng phấn trở lại…
-
Leo ! Vết thương thế nào rồi, không còn đau nữa chứ ? Anh Vũ bước ra đem hai ly
nước cho hai đứa bạn, khuôn mặt cô bé hơi ửng hồng.
-Ờ…Hết
đau rồi.
Leo
cũng đỏ mặt hơi ngơ ngác. Hôm nay Anh Vũ mặc một bộ sườn xám màu trắng cực kì
đáng yêu, mái tóc của cô bé cũng được búi thành hai búi lên cao, nhìn cô bé bây
giờ không khác gì một con búp bê, đáng yêu kinh khủng, và đây chính là cách hút
khách mà Khôi Vỹ vừa mới nghĩ ra…
-Anh
hết đau rồi, nhưng anh không tự thay băng được, em giúp anh nhé, Anh Vũ !
Leo
đi tới trước mặt cô bé đề nghị, khuôn mặt háo hức nhìn cô chờ đợi. Và câu nói của
cậu lọt vào tai ba người trước mặt, lập tức những đôi mắt tò mò xoi vào cậu.
-Anh….?
-Em…?
Minh
Nhật và Cát Cát nhìn nhau rồi quay sang hai người cười gian xảo…
-Đổi
cách xưng hô luôn ? Thân thiết đến mức này rồi sao ?
Cát
Cát liếc Anh Vũ trêu chọc, Minh Nhật thì có vẻ hơi thất vọng. Ngay từ khi mới gặp
cậu đã rất mến Anh Vũ rồi, khi biết Anh Vũ chưa phải là người yêu của Leo cậu
đã bắt đầu nuôi hi vọng, nhưng xem ra cậu đã thua rồi. Anh Vũ vẫn không nói gì,
khuôn mặt đỏ đỏ cố không ngước lên nhìn mọi người, nếu bây giờ nhìn họ cô sợ sẽ
khai thật rằng cô và Leo đã đổi cách xưng hô từ ngày hôm qua…khi cô đồng ý lời
tỏ tình của Leo. Anh Vũ hơi run run nhìn Cát Cát, để con nhỏ nhiều chuyện này nắm
thóp được sẽ sống không yên với nó đâu…
-Leo
! Từ khi nào cậu coi quán trà của anh là bệnh viện thế hả? Khôi Vỹ đi ra đặt ba ly nước ép trước mặt ba đứa
nhóc mỉm cười, Leo cúi xuống nhăn nhó. Lại là nước ép cà chua…
-Minh
Nhật, Cát Cát, sao hôm nay hai cậu có nhã hứng tới đây thế ? Anh Vũ nghiêng đầu nhìn hai đứa bạn, hai búi
tóc khẽ lắc lư khiến Minh Nhật hơi đỏ mặt. Leo ngồi bên cạnh thì vẫn nhìn chằm
chằm vào ly nước ép nhăn nhó…
“Sao
hai đứa kia được uống nước cam mà mình phải uống nước ép cà chua? Thật bất
công…”
-Bọn
tớ đang hẹ hò ! Cát Cát mỉm cười thông báo. Ba đôi mắt sáng rực lập tức quay vụt
sang, nhưng cô bé vẫn uống nước với vẻ bình thản.-Cậu còn nhớ chúng ta đã hứa
gì với Minh Nhật và Leo trước khi hai cậu ấy gia nhập đội Karate không Anh Vũ ?
Họ sẽ được hôn cậu hoặc hẹn hò với tớ một ngày. Mà tớ thì không có thói quen thất
hứa, nên tớ sẽ hẹn hò với Minh Nhật, còn nụ hôn với Leo, Cát Cát nháy mắt với
Anh Vũ.-Là của cậu nhé.
Anh
Vũ và Leo sượng người nhìn nhau, khuôn mặt hơi đỏ đỏ, hôn gì chứ, Leo đã đòi phần
thưởng đó từ sớm rồi…và ….
-Cậu
có chắc là muốn hẹn hò với Nhật Nhật không lớp trưởng ? Leo quay sang Cát Cát
dò xét, con nhỏ tinh quái này, đâu có phải là kẻ thích làm vừa lòng người khác
đâu. Nó chỉ luôn mang người ta ra làm trò đùa để chọc phá thôi…
-Hửm…!
Cậu thích Minh Nhật rồi sao,Cát Cát ? Lần đầu tiên cậu hẹn hò với con trai phải
không ? Không phải cậu nói với tớ cậu ở thế giới thứ 3 sao? Anh Vũ quay sang cười
tinh quái, Minh Nhật thì nhìn cô khẩn thiết như muốn phân tr