pacman, rainbows, and roller s
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328565

Bình chọn: 8.5.00/10/856 lượt.

trọc lao tới chém mạnh con dao sắc trên tay vào hai người,
Leo chỉ kịp ôm Anh Vũ vào lòng che chở cho cô bé, con dao sợt qua, vai trái của
cậu bị rách một đường, máu túa ra ướt đẫm chiếc sơ mi trắng.

BỐP….

Sau
cú đánh lén thì gã trọc bị Leo đạp văng ra xa, nhưng những tên khác cũng vừa
xông đến, bọn bắt cóc quá đông, Leo không dễ dàng đánh nhau với bọn này được.
Anh Vũ đang ở trong lòng cậu, nếu cậu né đòn thì cô bé sẽ bị thương mất…

-Mày
chết rồi thằng nhãi !

Khi
Leo đang đá văng hai tên khác thì gã trọc khi nãy đã lao tới vung con dao lên
nhằm đầu cậu đâm xuống. Không còn kịp tránh đi nữa, Leo ôm chặt lấy Anh Vũ che
chở cho cô bé.

-Leo,
tránh ra mau !!!! Anh Vũ hốt hoảng hét lớn.

Leo
vẫn ôm chặt cô bé vào lòng, mùi hương hoa hồng xanh dịu nhẹ thoảng qua, con dao
sắc lẻm vẫn lao xuống, không kịp nữa rồi…

Rắc…


á á á….

Keng…


trước khi con dao kịp đâm xuống hai người, cánh tay nó đã bị giữ chặt và bẻ
gãy, con dao rơi xuống sàn…

-Minh
Nhật !!!

Cả
hai người ngước lên mừng rỡ, Minh Nhật đang nắm chặt cánh tay tên trọc bẻ oặt
ra sau, tên này gào thét thảm thiết, cậu bé vẫn không buông ra. Lần trước là
gãy chân, lần này thì được gãy tay, tên này năm nay xem ra đã bị sao quả tạ chiếu
cố. Nhưng xui xẻo của nó không chỉ có vậy…

-Hai
cậu không sao chứ ?

Minh
Nhật nhìn hai đứa bạn lo lắng, Leo thì đã bị thương ở vai, Anh Vũ vẫn bình yên
vô sự. Cậu hơi nhíu mày khi nhìn thấy vệt máu trên vai Leo, quay lại thả tên
này xuống đất và…

-Đây
là quà tao tặng cho mày…

Bốp….Rắc…

Á á
á á….Gã trọc gào lên…Xương vai nó gãy nát…

-…Cái
này cho Leo. Minh Nhật lạnh lùng tiếp tục đưa chân đạp dập bàn tay nó trên
sàn.-Cái này cho Anh Vũ…

Bốp…rắc…

Á á
á á…Và xương đùi nó một lần nữa gãy làm hai, Minh Nhật nhìn xuống cười nhạt:

-Còn
cái này….Cho mẹ tao !

Tên
trọc nằm bẹp xuống sàn bất tỉnh. Leo và Anh vũ có hơi bất ngờ vì câu nói cuối
cùng của thằng bạn, “Cho mẹ” ư ? Minh Nhật nói vậy là có ý gì chứ ? từ từ đỡ
Anh Vũ lên, Leo nhìn cô lo lắng:

-Anh
Vũ, Không bị thương chứ ?


bé lắc lắc đầu, thực ra là cả người bầm dập, chỉ không bị thương nặng bằng Leo
thôi…

Chợt….


Á Á….

-Sa
Lệ !!!


mọi người nhìn lên trước hốt hoảng, Sa Lệ đang bị tên trùm siết cổ, cánh tay đầy
hình xăm của gã đặt ngang cổ cô bé, giữ chặt…

-Tụi
mày giỏi lắm. Dám đánh em trai tao ra nông nỗi này. Tao thề sẽ giết hết tụi
mày.

-Buông
cô ấy ra, mày có còn là đàn ông không ? Thật là hèn hạ .

Leo
nhìn gã tức giận, nhưng cậu cũng không dám xông lên, con dao trong tay tên trùm
đang kề sát cổ Sa Lệ, nếu đám nhóc sơ sẩy là cô bé đó sẽ gặp nguy hiểm, Sa Lệ
cũng đang rất sợ hãi, khuôn mặt cô bé tái mét, cánh tay thô bạo của tên trùm
đang giữ chặt trên cổ khiến cô khó thở. Đôi tay yếu ớt cào cấu vào cánh tay thô
bạo một cách tuyệt vọng, ánh mắt hốt hoảng nhìn Leo cầu cứu:

-Le..o…

-Hừ
! Để xem bây giờ tụi mày còn giở trò được nữa hay không. Quay sang bọn đàn em,
gã hét lớn.-Tụi mày còn chờ gì nữa mà không chém chết tụi nó đi. Đứa nào phản
kháng tao sẽ giết con nhỏ này ngay.

Đám
đàn em của gã lập tức lao vào mấy đứa nhóc…

Nhưng…..

Veo….

Phập…

Phập..

Phập…

Một
loạt dao từ ngoài cửa bay ra cắm ngập vào vai bọn vừa xông tới, tên trùm cũng
được tặng một con ngay giữa cánh tay đang siết cổ Sa Lệ. Cánh tay nó vội buông
cô bé xuống đất. Mấy con dao bay đẹp như mơ và chính xác đến từng centimet.

-Anh
hai !

Anh
Vũ quay ra cửa mừng rỡ, Khôi Vỹ mỉm cười đi tới trước mặt tên trùm và đỡ Sa Lệ
dậy trao cho Minh Nhật. Mấy tên du côn còn lại thì mặt mày xám ngoét, gã trùm
nhìn anh lắp bắp.

-Khôi….Khôi
Vỹ…tại sao ?????

-Hình
như ở đây rất xôm tụ thì phải. Tao đang rảnh nên muốn tới góp vui một chút.
Quay sang nhìn khuôn mặt ngơ ngác của mấy đứa nhóc anh mỉm cười.-Mấy đứa có một
phút để rời khỏi đây !

Anh
Vũ gật đầu rồi ra hiệu cho hai đứa bạn. Minh Nhật đỡ Sa Lệ đi ra, bọn nhóc lẳng
lặng rời xuống dưới lầu mà không có một ai dám ngăn lại.

-Khôi
Vỹ…Tại sao ???

Tên
trùm nhìn anh lắp bắp, cánh tay nó không ngừng túa máu ra, nhưng nó cũng không
dám nhổ con dao của Khôi Vỹ ra. Thấy bốn đứa nhóc đã ra ngoài, anh quay lại
nhìn tụi du côn mỉm cười thật tươi. Đôi mắt chợt sắc lẻm…

-Hừ
! Tại sao à ? Dám đụng vào đứa em gái bé bỏng của tao, tụi mày chán sống rồi !

-Em
gái, không lẽ…Tên trùm nhìn anh hoảng hốt…

Đáp
lại ánh mắt hốt hoảng cực độ đó, Khôi Vỹ gật đầu rồi rút ra một con dao nhỏ.

-Tụi
mày sẵn sàng rồi chứ ?

Mấy
tên du côn lùi ra sau dè chừng, vài tên đã muốn tìm đường bỏ chạy, anh nhìn tụi
nó mỉm cười rồi xòe ra ba con dao từ con dao khi nãy, nhìn y như anh đang làm ảo
thuật…

Rồi…

Á á
á á á….

Vài
ti