Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328650

Bình chọn: 10.00/10/865 lượt.

ần, người cậu muốn
hẹn hò là Anh Vũ chứ không phải con nhỏ chằn tinh này!

-Hahahaha
! Cát Cát cười gian xảo.-Được ăn uống thỏa thích, đi chơi thỏa thích, mua sắm
miễn phí thỏa thích một ngày thì tội gì
mà từ chối, tớ chỉ e rằng sau khi hẹn hò với tớ, Nhật Nhật bé bỏng sẽ không còn
dám hẹn với bất kì cô gái nào nữa mà thôi.

“Có
lẽ vậy !”

Leo
và Anh Vũ nhìn cô cười gượng gạo, ra đây là mục đích của con nhỏ…

-Leo,
Anh Vũ ! Minh Nhật quay sang hai đứa bạn mỉm cười.-Có một chuyện mà tớ muốn nói
với hai cậu từ lâu rồi….

-Hở
? Hai đứa nhóc quay lại ngạc nhiên, cậu ta định để lại lời trăn trối rồi ư
?-Chuyện gì vậy Minh Nhật ?

-Cám
ơn hai cậu vì đã cứu mẹ tớ ! Minh Nhật nghiêng đầu, đôi mắt nâu mỉm cười.

-Mẹ
cậu ư ? Leo hỏi lại rồi quay sang Anh Vũ, cô bé cũng đang nhìn Leo khó hiểu.-Bọn
tớ không hiểu.

-Ba
tháng trước, chính hai người đã cứu mẹ tớ và đưa vào bệnh viện khi bà gặp tai nạn,
lúc đó tớ và hai cậu gặp nhau rồi, nhưng có vẻ hai cậu không chú ý đến tớ, vì
quá lo lắng cho mẹ mà gia đình tớ cũng chưa kịp nói cám ơn đến hai cậu. Tớ cũng
không biết được là sau đó hai cậu lại đi đánh nhau với băng đua xe, khi quyết định
chuyển đến trường học chung với mọi người, tớ đã rất muốn nói lời cảm ơn đến
hai cậu, nhưng…hơi khó để mở lời…Minh Nhật đưa tay lên gãi đầu hơi bối rối.

Leo
và Anh Vũ mỉm cười, hóa ra mọi chuyện là như vậy, thế mà hai người còn tưởng cậu
là kẻ thù tới tìm họ tính sổ nữa chứ. Muốn cảm ơn thì nói một tiếng là được,
Minh Nhật đúng là ngốc mà. Vậy là cậu là con trai của cô gái đã được Leo và Anh
Vũ cứu. Bây giờ Leo và Anh Vũ mới nhẹ nhỏm khi biết được thân thế của cậu nhóc.

-Vậy
mẹ cậu sao rồi Minh Nhật ? Cô ấy đã khỏe rồi chứ ? Anh Vũ mỉm cười. Từ sau hôm ở
bệnh viện về cô rất muốn hỏi thăm tình trạng của cô ấy, thật may là con trai cô
ấy đang ở đây.

-Mẹ
tớ đã khỏe rồi, tất cả là nhờ hai cậu, nếu hôm đó hai cậu không đưa mẹ tớ tới bệnh
viện kịp thời chắc bà ấy đã không qua khỏi rồi. Minh Nhật nhìn hai người với vẻ
biết ơn.

-Đừng
bận tâm, mẹ cậu không sao là tốt rồi, nhớ chăm sóc cô ấy cho cẩn thận nhé, cậu
là đứa con có hiếu đó !

-Ờ
!

Ngồi
nói chuyện một lúc thì Cát Cát đứng dậy lôi Minh Nhật đi…

-Đã
đến lúc bắt đầu buổi hẹn hò của bọn tớ rồi, thôi chào hai cậu nhé !

Lôi
xềnh xệch cậu bé tội nghiệp theo sau, Cát Cát quay lại mỉm cười đưa tay vẫy vẫy,
còn Minh Nhật vẫn nhìn theo cô bé có hai búi tóc với vẻ tiếc nuối..

-Bảo
trọng nhé, Nhật Nhật ! Anh Vũ đưa tay vẫy vẫy, còn Leo thì nhìn theo thở dài.

“Tội
nghiệp thằng bé, không biết có sống sót qua ngày hôm nay được không ?”

Nhưng
quay lại tình trạng của mình hiện giờ, Leo thở dài nhìn ly nước ép cà chua ngán
ngẫm, phải xử lí nó trước rồi tính…

-Khôi
Vỹ, Anh Vũ ! Tối nay hai người rảnh chứ ? Leo mặt đỏ bừng sau khi uống xong ly
nước ép.

-Có
chuyện gì thế, cậu bé ! Khôi Vỹ chống tay lên cằm nhìn cậu mỉm cười, không hiểu
sao nhìn khuôn mặt tội nghiệp của Leo lúc này khiến anh cảm thấy dễ chịu vô
cùng …

-Hôm
nay là sinh nhật của bố em, ông ấy muốn mời hai người tới nhà hàng Galaxy…

-Sinh
nhật của bố anh tổ chức ở nhà hàng sao ? Anh Vũ nhìn cậu tò mò, cô nhớ biệt thự
nhà họ Hoàng rất hoành tráng cơ mà, lần trước sinh nhật Leo đã được tổ chức rất
linh đình, tại sao lần này lại tổ chức ở nhà hàng kia chứ…

-Ờ
! Nhưng lần này ông ấy chỉ mời vài người thân thiết đến thôi, không tổ chức rầm
rộ như sinh nhật của anh lần trước. Tối nay em và anh Khôi Vỹ đến đó nhé!

-Ờ…Nhưng
em sợ em không hợp đến những nơi như vậy…

Anh
Vũ nhìn Leo có vẻ nghĩ ngợi, cô không muốn đi dự một buổi tiệc như lần trước nữa,
cảm giác lạc lỏng khi đứng giữa những kẻ giàu có thật khó chịu, dường như đã đọc
được suy nghĩ của cô bé, Leo nắm tay cô tha thiết:

-Đi
nhé Anh Vũ ! Anh đảm bảo với em lần này sẽ không có những chuyện khiến em phải
khó chịu như hôm trước nữa đâu…

Anh
Vũ nhìn cậu suy nghĩ một lát rồi gật đầu, nhìn ánh mắt tha thiết của Leo thật
khó mà từ chối được, nhưng Khôi Vỹ thì có vẻ hơi nghĩ ngợi, anh không muốn đến
những nơi như vậy…

6h30
chiều….

Chiếc
taxi dừng lại trước một nhà hàng sang trọng. Anh Vũ và Khôi Vỹ bước ra. Hôm nay
cô bé mặc bộ váy trắng tinh xếp tầng, mái tóc vẫn xõa nhẹ thanh thoát như ngày
thường, trông cô giống như nàng công chúa lọ lem bước tới lâu đài dự tiệc. Bên
cạnh nàng công chúa là một chàng vệ sĩ trong bộ vét màu xám thanh lịch. Bình
thường vẻ đẹp trai của Khôi Vỹ đã rất cuốn hút rồi, nhưng hôm nay anh còn đặc
biệt hơn bội phần. Leo đã đứng ở cổng chờ hai người, trên người cậu vẫn là bộ
vet trắng tinh làm nổi bật mái tóc đỏ rực và khuôn mặt thanh tú, Leo chỉ thích
mặc đồ trắng, Anh Vũ mỉm cười khi nhớ lại tủ đồ của cậu…

-Chào
hai người !

Leo
mỉm cười thật tươi đi lại gần Anh Vũ và Khôi Vỹ, đôi mắt cậu tròn xoe nhìn Anh
Vũ, Trong bộ váy trắng trông cô bé đáng yêu quá


Snack's 1967