h mặt sang hướng khác.
Hoàng Lâm đi sang đứng trước mặt cô giải thích:
-Cậu cũng thấy Kì Lâm với Bảo hợp rê nhau thế nào mà, nếu để Kì Lâm ngồi cạnh Bảo thì còn gì là cơm cháo của tôi nữa? Cậu ráng giúp tôi đi mà!
Tôi hứa sẽ đãi cậu ăn những gì cậu thích vào bất cứ lúc nào cậu muốn!
Nha… nha!!! Giúp tôi đi, năn nỉ. _ Hoàng Lâm ra vẻ đáng thương cầu cứu.
Nghe cũng xuôi lòng nhưng vẫn chạnh lòng cô nói:
-Vậy có nhất thiết phải bắt tôi ngồi cạnh hắn không chứ?
Hoàng Lâm gật gật chấp tay như van xin.
Cô suy nghĩ một lát rồi nói:
-Thôi được rồi!
-Quyết định vậy nhé? _ Hoàng Lâm nói rồi đưa tay hình nắm đấm ra thay cho giấy cam kết.
Cô vẫn khó chịu nhưng đã nhận lời Hoàng Lâm rồi, thôi vì hai đứa bạn
thân ta đành hi sinh vậy. Cô miễn cưỡng đưa tay ra đập vào tay Hoàng Lâm xác nhận.
-Vậy là xong, đi thôi. _ Hoàng Lâm khoác vai cô đi vào lớp. Nhưng cô giật Hoàng Lâm lại, hỏi:
-Mà cậu không sợ ông thầy Khánh ah, ông có cho đổi chỗ đâu? Cũng không
sợ hắn khi bắt hắn… ơ không bắt tôi ngồi chung với hắn sao?
-Yên tâm, ông thầy thì tôi lo xuôi rồi, còn hắn… mà sao người ta có tên
đàng hoàng cậu không gọi lại cứ gọi hắn với chả đồ lung tung vậy?
Sock toàn tập, cô mắt chữ O mồm chữ A. Sao Hoàng Lâm lại bênh cậu chằm chặp vậy chứ?
-Không phải hắn với cậu là tình địch ah? _cô thắc mắc.
-Xưa rồi Na ơi! _cậu vẫy tay. –Chỉ là hiểu lầm thôi, giờ bọn tôi là bạn
rồi. Mà này, cậu không được ăn hiếp bạn tôi đâu đấy! _ Hoàng Lâm nói như ra lệnh bắt cô thực thi.
-Bạn?… ôi trời!
Được nếu hắn không đụng chạm tới tôi.
-Đụng gì chứ, tôi nghe Bảo kể lại rồi cậu cũng quá đáng lắm.
-Qúa gì chứ? Mà cậu bị hắn bỏ bả rồi hay sao mà tôi nói câu nào cậu bênh hắn câu đấy vậy?
-Cậu muốn biết không? _ Hoàng Lâm ra vẻ bí mật.
-Nói! _cô đồng ý, vì cô cũng đang muốn tìm ra loại “bả” mà cậu cho Hoàng Lâm mà cả Kì Lâm nữa đều dính phải.
-Ngồi xuống đây tôi kể cho!
Tùng tùng tùng…
Đến giờ vào lớp rồi, cảm xúc lại bị dội nước đá cho đông cứng, với người tò mò như cô thì… thất vọng. Hai người đành vào lớp.
Bước vào lớp thấy Kì Lâm đang rôm rả với Bảo Hoàng Lâm chạy đến đẩy Kì
Lâm vào góc trong cùng, còn cậu ngồi bên cạnh, dù không muốn nhưng cô
cũng phụng phịu ngồi xuống cạnh Bảo.
Kì Lâm bực mình gắt lên:
-Cậu điên ah? Ra chỗ khác coi! Chỗ này không… . _ Kì Lâm gắt lên, nhưng
khi nhìn lại Hoàng Lâm cô cũng sững sờ không kém cô là bao( còn hơn á
chứ).
-Cậu… cậu… _ Kì Lâm chỉ tay vào người Hoàng Lâm lắp bắp ngạc nhiên không nên lời.
-Tớ Hoàng Lâm đây mà. _ Hoàng Lâm nói rồi nở nụ cười với Kì Lâm (nụ cười mà cô cho là bằng 100 thang “thuốc ngất” kia).
Vẫn chưa hết ngạc nhiên, Kì Lâm vẫn thừ người ra, Hoàng Lâm đành kéo tay Kì Lâm đang chỉ mình xuống rồi xoay đầu cô hướng lên bảng. Nhưng đầu nó như có lực đàn hồi lập tức quay lại nhìn Hoàng Lâm. Hoàng Lâm đưa tay
béo má Kì Lâm, có tác dụng “giảm ngây” thật, nhưng Kì Lâm không hề giận
dỗi mà chỉ thoáng phụng phịu quay đi để che dấu cho hai má đang đỏ dần
lên, màu đỏ ấy nhanh chóng lan ra làm vành tai Kì Lâm cũng đỏ hỏn hết
lên.
(Kì Lâm không phải người “háo sắc” đâu các bạn, Kì Lâm như thế là vì
Hoàng Lâm thay đổi quá nhiều. Trước đây, Hoàng Lâm cũng hay bất thường
nhưng chỉ là tính tình thôi còn lần này thì là cả hai. Ngoại hình chuẩn
(giờ nó mới nhận ra), lại mạnh dạn hơn nhiều (vì chưa bao giờ Hoàng Lâm
giám béo má Kì Lâm cả, lại còn đòi ngồi cạnh nó). Lúc trước Kì Lâm cũng
đã có cảm tình với Hoàng Lâm rồi nhưng do cậu không chịu nói ra nên nó
phải dùng đủ mọi chiêu khích tướng hy vọng Hoàng Lâm sẽ nói ra với nó
nhưng Hoàng Lâm vẫn im lặng. Giờ thì Kì Lâm đã bị Hoàng Lâm chinh phục
hoàn toàn dù Hoàng Lâm vẫn chưa nói).
Nửa bàn bên kia cũng im lặng không có chuyện gì xảy ra. Vì hiện tại
cô xem mọi vật xung quanh mình đều là không khí để tập trung sử dụng
giác quan thứ sáu của mình với việc đoán ra cái thứ cô cho là “loại bả”
của Bảo đã cho Hoàng Lâm. Cả tiết học cô ngồi ngao ngán vì không có Kì
Lâm cùng chém gió, lại còn bị kẹt giữa hai đống sắt này. *hắn đã đành
tại sao cậucũng lạnh thế nhỉ? Mọi hôm cậu ta nhiều chuyện lắm mà nhaats
là khi cạnh nó, sao giờ ngồi chung với nó rồi lại im ắng thêa nhỉ*
Đến giờ ăn trưa, cô kéo tuột Hoàng Lâm đi không cần hỏi ý kiến. điều này khiến cô trở thành kẻ vô duyên vô ý vô tứ vô tổ chức trong mắt các em
nữ từ trong lẫn ngoài lớp (vì giờ Hoàng Lâm là một thành hot boy đúng
nghĩa rồi mà) nhưng không ai dám cản cô cả, chỉ còn cách tròn mắt nhìn
Hoàng Lâm bị kéo đi.
Cô lôi Hoàng Lâm đi xệch xệch mặc cho cậu đang ý ới cầu cứu. Cô ấn người Hoàng Lâm xuống chiếc ghế đá hồi nãy. Cô vắn tay áo lên chẩn bị xử án.
-Giờ thì nói đi! _cô ra lệnh.
-Lát được không? Giờ cho tôi đi ăn đã! _ Hoàng Lâm định đứng dậy nhưng bị cô đẩy xuống.
-Muốn ăn thì nói mau rồi đi