ên bảng rồi chỉ đút tay vào túi quần không chút phản ứng.
- Nhéo tôi một cái coi! _ cô đập đập tay cậu, mắt vẫn chăm chú lên bảng tin.
*Có cần như thế không?*
- Nhanh! _ cô giục.
Cậu đưa hai tay, béooooô một cái thật mạnh vào má cô.
- Ui aaaaaaa… đau đau! _ cô đánh tay cậu. – Là thật! Ha ha hahaha… đây là thật. _ lại đến lượt cô ôm cậu nhảy tưng tưng.
Hành động của cô khiến cậu bất ngờ, không kịp phản ứng gì.
Cũng đúng thôi, No.1 là No.1 đó. Có ai lội ngược dòng từ cuối bảng lên đầu bảng mà không sung sướng đâu.
- Thôi thôi, hai người muốn truyền nhiệt thì để đến tối rồi truyền, giờ thì… _ lớp trưởng nói, nhưng chưa kịp nói hết cô đã nhảy vào ôm
luôn lớp trưởng chia sẻ niềm vui.
- Để em truyền nhiệt cho tù trưởng luôn hen! Huhu… Tù trưởng ơi! Em thắng rồi, em làm được rồi.
- Gớm, có ra giọt nước nào đâu mà bày đặt. _ khó chịu khi thấy cô
ôm người khác dù vẫn biết cô vốn vô tư, cậu liền kéo tay cô ra khỏi cổ
anh lớp trưởng. – Về lớp, biết vậy đủ rồi.
…
- Mà này, cậu sướng nhé! No.2 cơ đấy, chỉ anh em vài đường coi. Khao đi! _ Hoàng Lâm bá cổ cậu, nói.
- Sao cậu không kêu ai kia No.1 khao đi?
- Này, cậu quên Na Na đang kẹt hả? Bả lấy đâu ra mà bao, có mà bao nilon thì được! _ Hoàng Lâm nói nhỏ vào tai cậu.
- Ờ… chứ cậu nghĩ tôi rảnh tiền hả? Tôi đang đi làm vật mặt ra nek ba!
- Xời… thì thôi.
“Ầm ầm ầm” _ thằng Phát Xêkô đập bàn.
- E hèm… yêu cầu dân chúng im lặng để tù trưởng của chúng ta có đôi lời muốn nói.
- Cả lớp đều phá lên cười.
- Thằng mất nết! Bộ nhìn tao giống mấy ông tù trưởng lắm hả? _ Kiên – lớp trưởng gõ lên đầu thằng Phát một cái.
Chỉnh lại y phục, Kiên làm ra vẻ trịnh trọng quay xuống lớp.
- E e e… thử giọng… 1 2 3 4… e hèm… hôm nay, nhân dịp nhà D3 mình
có chuyện vui và cũng nhân dịp trong một ngày trời xanh gió mát…
- Nóng thấy bà ở đó mà xanh với mát, có gì nói lẹ đi ông ơi! _ cô giục.
- Đúng đấy! Có gì thì nói lẹ đi, còn vòng vo tam thập quốc nữa. _ một đứa lên tiếng đồng tình.
- Ô kế! các hạ đã thít thì ta sẽ chìu. Hèm… tôi có lời tuyên dương
hai bạn Bảo và Na! Hai bạn đã làm rất tốt trong kì học này… Ơ vỗ tay!
“Đốp đốp đốp…”
- Hai bạn đã dành đứt ngôi đầu bảng của trường với học sinh phải
tính từ con số hàng ngàn này, điều đó không phải dễ nhưng hai bạn đã làm quá tốt! Hai bạn đã lấy lại danh dự của lớp sau bao nhiêu năm thất thế, hai bạn thật tuyệt! Chính vì vậy, hôm nay, với tư cách là một lớp
trưởng – một người điều hành lớp tôi sẽ khao cả nhà một trầu mát cút
luôn! Quyền chọn địa điểm sẽ thuộc về cậu Gia Bảo còn quyền chọn món ăn
sẽ về phần Na Na.
- Hô lê… hoan hô, hoan hô lớp trưởng! Moah moah… moah _ bọn nó đập bàn đập ghế om xòm, còn có cả đứa hun gió Kiên nữa.
- Dạ em xin chân thành đa tạ bác Kiên ạ! Em nhất định sẽ chọn những món thật ngon cho các vị ở đây ạ! _ cô đưa tay bắt trước kiểu chào như
trong phim kiếm hiệp. – Này cụ Bảo! Cụ là cụ nhớ phải chọn địa điểm có
thật nhiều món ngon vào cho tôi nhé! Hôm nay bác Kiên đang thả cửa mình
phải chớp thời cơ chứ, đâu phải lúc nào bác cũng soải tay thế đâu. _ cô
hất mặt sang cậu.
- Yên tâm đê!
…
Buổi học kết thúc thật nhẹ nhàng vì nhờ thành tích học tập nên các
thầy cô đã có cái nhìn thân thiện hơn với lớp. Chả cần nói thì ai cũng
phải công nhận lớp cô đúng là tập hợp dàn sao phá hoại chuyên gia gây
rối, học hành thì toàn “gậy gộc đập gà vịt”.
7h tối
Hai cô cậu đã chọn quán kem mà hai người đang làm, được dịp quảng bá
cho quán nên chị Anna đã ra giá ưu đãi cho mọi người. Nói là quán kem
nhưng vào đó chả thiếu thứ bánh ngọt, trái cây nào. Đứa nào nhìn cũng
hoa mắt ù tai, không biết nên chọn món nào vì nhìn món nào cũng muốn
chọn hết. Những 40 đứa, đã thế sức ăn đứa nào cũng như voi ăn hoài mà
không thấy no; cũng hên là nhà Kiên rất rất có điều kiện nếu không thì
phải vật vã mới trả được nợ mất. Biết Kiên không so đo lại rất phóng
khoáng nên cô cứ thế gọi thả ga, bọn nó chưa ăn hết mà cô đã gọi ra, đứa nào cũng biết ơn cô cậu vì đã cho chúng nó được bữa ăn free.
…
- Thanks hai ông bà nhiều nhiều! Bụng tôi sắp nổ tung rồi đây.
- Ờ, no quá.
- Tại đồ ăn ngon quá mà, ông bà nhớ ngồi trên đó hoàiiiiiii
mãiiiiiiiii để bọn tôi còn được ăn hoàiiiiiiii mãiiiiiiiii nghen! Mà nhớ cái địa chỉ này nhé, từ giờ chắc tôi thành con mà xó ở đây luôn quá.
- Cái đồ tham ăn. Hứ
Ăn xong bọn nó ra ngoài hóng gió để tiêu hóa những gì vừa đánh chén
xong, đứa nào cũng xoa bụng kêu no. 40 đứa kéo nhau ra đường, quàng vai
bá cổ đi khắp vỉa hè, đi đến đâu cũng gây sự chú ý. Với tinh thần đoàn
kết và chịu chơi của bọn nó thì… ăn chơi không sợ “đạn” rơi, không cần
quan tâm ai nghĩ gì tất cả bọn nó cứ thế tận hưởng gió trời; hết tám
chuyện này rồi lại tới chuyện khác, bao nhiêu cái chủ đề mà bọn nó nghĩ
ra, mãi đế
