XtGem Forum catalog
Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3213522

Bình chọn: 8.00/10/1352 lượt.

n khuya mới chịu giường ai người nấy về ngủ.

_______

- Dạ? sao có thể… chị có lầm không ạ?

- Lầm lỗi gì? Không có.

- Vậy thì lạ quá, nội em nằm viện lâu vậy mà chỉ mất có nhiêu đó sao?

- Đã bảo là nội cô được hưởng chế độ ưu đãi mà, hỏi nhiều vậy. Lẹ lên cho tôi còn làm việc.

Sáng nay bác sĩ đã cho nội được xuất viện, cô đi làm thủ tục rồi
thanh toán viện phí nhưng tiền viện phí mất rất ít, tính cả tiền thuốc
men cũng chỉ mất hơn 1 triệu trong khi nội nằm viện đã lâu.Thấy kì lạ
nhưng cô cũng thôi vả lại đỡ đồng nào hay đồng ấy.

- Chào chị! _ đợi cô đi hẳn cậu mới lộ diện.

- Chào bạn, hìhì. _ là cô y tá đợt trước đã bị cậu hạ gục.

- Chị làm tốt lắm, cám ơn chị nhé!

- Mà… hai người là anh em việc gì phải giấu nhau như thế? Ai trả mà không được, tội gì phải chia phần để trả còn kêu tôi không cho cô ấy
biết?

- Ah thì… cũng không có gì mà hôm nay em nhìn chị xinh thế cơ!

- Wủy xứ! Hìhì thật hả?

- Cậu nhún vai.

- Bảo!

- Hả?

- Cậu làm gì ở đây vậy?

- Cậu vẫy tay chào chị y tá rồi chạy lại chỗ cô.

- Thì tôi đến đón nội không được hả?

- Vậy xách dùm đồ cho tôi đi để tôi dỡ nội đi.

- Chậc, đúng là con gái. Tránh ra coi! _ cậu gỡ tay cô ra khỏi nội
rồi cầm tay nội bỏ lên cổ mình cõng nội đi trước bao ánh mắt ngưỡng mộ
của bao người và nhất là các nàng đang có mặt ở đó.

- Cậu… cậu… _ cô vội chạy theo với đủ thứ đồ lỉnh kỉnh.

Vừa ra khỏi bệnh viện đã có một chiếc taxi đậu sẵn ở đó, cậu mở cửa xe đỡ nội vào rồi lấy đồ đạc từ tay cô bỏ vào cốp xe.

Đợi cô yên vi sẵn sàng, xe bắt đầu lăn bánh.



Tới nhà, cậu lại cõng nội lần hai vào nhà.

- Cám ơn con, lưng con êm gứm cho nội ngủ luôn nội cũng chịu.

- Hehe con phá lệ cho nội lần này thôi nhé, có êm thì sau này để vợ con cảm nhận nữa chứ nội, nội nằm hoài mất zin hết rồi lấy đâu vợ con
xài. Haha. _ cậu cười khoái trá.

- Ọe… cậu thuộc hạng ế kinh điển rồi, đừng có mơ đến vợ. _ cô bưng na cốc nước cam mát lạnh ra.

- Cô đừng có độc mồm độc miệng nghen, sau này tôi có bề gì thì tôi bắt đền cô đấy. Lúc ấy đừng có ăn vạ xin tha.

- Hứ… không thèm. _ cô bỉu môi.

*Chậc… hai cái đứa này, ngồi đâu là chỗ đó bị thiêu rụi hà. Vậy mà cứ thích gặp nhau, gặp nhau rồi lại đấu đá. Haizzzzz… đúng là “Hữu duyên
thiên lý năng tương ngộ – Vô duyên vô dụng bất đắc kì phùng”, không biết hai đứa nhỏ này là “hữu” hay “vô” nữa…?* _ thấy hai người cãi nhau nội
thấy cũng vui nhà vui cửa, cứ như được sống lại với một thời trẻ trâu
của mình nên nội để hai người tự nhiên chỉ ngồi im lặng quan sát. Lâu
lâu lại bật cười vì những câu nói hết sức ngô nghê của cô cậu, nhưng hai người nào biết được mình đang là kẻ ngô nghê ngốc nghếch nhất trên đời
vào lúc này.

(Có thí chủ nào thấy mình trong “gương” không…? Hơhơ)

“Kịch”

“Hự…”

- Ui yaaaaaaaaa ha…”

Mới sáng sớm cô đã hun cửa rồi.

Không hiểu cô đi đứng kiểu gì mà đập đầu vào cửa rồi té dúi dụi xuống đất.

- Mới sáng sớm đã xui xẻo, sáng nay tui bước khỏi phòng bằng chân
nào vậy trời? Kem đánh răng thì hết sạch, gạo cũng tạnh củ, mắt thì cứ
giật liên hồi làm người ta nhìn không rõ va phải cửa, là điềm lành hay
điềm gở vậy trời…? Hu…

- …

Chuẩn bị sẵn sàng lên đường đi học, ra dắt chiếc xe đạp thân yêu, cô mở cổng định ngồi lên đạp thì… cô khựng lại.

Khoan đã, bữa nay số mình đang đen như mực, chậc phải cẩn thận mới được. _ cô lại dắt xe ngược trở vào rồi đi bộ đến trường.

Đang lang thang trên vỉa hè dưới những tán cây mát rượi, bên tai vang lên những bản nhạc quen thuộc mà cô yêu thích; cô khẽ cười chả biết cô
cười vì điều gì nữa. Cũng nhờ cái u to tướng trên trán mà cô được tận
hưởng mùi nắng sớm như vậy, kể ra cục u cũng không đáng trách là mấy.

- Ê nhỏ!

Không trả lời

- Na!

Không trả lời

- Trần Na Naaaaaa!

Không trả lời

Cậu bực mình, gạt chân chống xuống, cậu đến giật tai phone trên tai cô xuống rồi hét to vào tai cô:

- TRẦN NA NAAAAAAAAA!

- AAAAAAAAAAAAA… _ cô giật mình hét toáng lên. – đồ khùng, cậu có biết tai tôi đau không HẢAAAAAAA? _ cô lại hét vào tai cậu.

- Nhỏ làm gì mà vừa đi vừa cười như nhỏ khùng dạ? Mà… xe nhỏ đâu?

- Tôi… _ cô đang định nói thì cậu kéo đầu cô lại.

- Cái gì đây?

- Không nhìn thấy sao còn hỏi?

- Ý tôi là tại sao nó lại ở đây? _ thấy cục u to tướng đỏ hỏn, hình như còn có cả vết máu trên trán cô, cậu tức giận.

- Kệ tôi, liên quan gì đến cậu? _ cô hất tay cậu ra.

- NÓI! _ cậu quát.

Mắt chớp chớp mồm đớp đớp, cô nuốt khan *ực*.

Cậu đang tia ánh mắt tialaze nhìn cô.

- Chậc… thì chuyện là thế này… @#$%@#$%^@$#%#$@#!@…. đó là vậy đó, được chưa? _ cô kể một hơi không nghỉ.

- Cái tội lơ đễnh, đáng