Cả lớp! _ Kiên hô hiệu lệnh.
Bọn nó đứng lên nghiêm trang cho tới lúc ông thầy Khánh hiệu tay cho ngồi.
Đứa nào cũng im phăng phắc, chờ lịch của ngày hôm nay xem phải làm gì.
- Nhờ thành tích học tập gần đây của các bạn mà ban giám hiệu đã có
cái nhìn khác về lớp mình. _ thầy chỉnh lại kính. – Tôi có ba tin muốn
nói cho các bạn, các bạn muốn nghe tin nào trước? Một – hai hay ba?
- Này, sao hôm nay ổng tử tế vậy bọn bay?
- Ờ
- Chắc ổng đang hồi xuân!
- Haha… chắc vậy.
Bọn nó xì xào vì thái độ của thầy Khánh không bình thường chút nào.
Điều lạ nữa là thầy không hề la mắng khi nghe tiếng xì xào to nhỏ dưới lớp nữa.
- Tin nào cũng được thưa thầy. _ Kiên nói.
- Thứ nhất, hôm nay tất cả các thầy cô tham gia lớp học chính trị của trường đột xuất nên các bạn sẽ được nghỉ.
- Ha haha,… hôhô,… aaaaaaaaa… _ bọn nó lại hò hét, đập bàn rần rần.
Thay vào đó thầy chỉ im lặng và nhìn chúng nó.
Nhưng nếu là tất cả thì tại sao thầy vẫn ở đây để báo tin ấy cho lớp cô? Chỉ cần cho cô văn thư lên báo là được mà.
- Thưa thầy, có chuyện gì vậy ạ? Tin thứ hai không tốt sao thầy? _ nhận được điều bất ổn đó, cô mạnh dạn đứng dậy hỏi.
- Cám ơn em! _ thầy ra hiệu cho cô ngồi. – Tin thứ hai, ban giám hiệu nhà trường đã ra quyết định cho lớp ta được tham gia cuộc thi Nam – Nữ
sinh thanh lịch của trường.
- HẢ??? Ặc…_ cả đám té ngửa, tròn mắt nuốt khan.
Tin này đúng là động trời, từ khi thành lập trường thì chưa bao giờ
có lớp C nào có quyền được tham gia cuộc thi đó huống gì là chúng nó lại còn là D nữa.
- Ha, ha, ha… ahhhh… chắc… chắc thầy đang dỡn phải không ạ? Thầy vui tính ghê. Hờhờ… _ Như Quỳnh dở khóc dở cười nói.
- Các bạn có thể xem thông báo tại bảng tin.
- Hợ… _ đứa nào cũng mắt chữ O mồm chữ A hết trơn.
- Sock… ặc, lớp D mình cũng được ah? _ cô nói.
Không hiểu não cậu nặn từ gì mà không gì có thể thay đổi trạng thái
cậu có (trừ cô), cậu chỉ ngồi yên nghe từ đầu tới giờ mà không chút phản ứng.
- Còn tin thứ ba thưa thầy? _ cậu đứng dậy ý kiến.
- Cũng là một tin vui với các bạn. _ mắt thầy có vẻ hoe hoe.
Bọn nó chuyển từ trạng thái sock sang vui sướng, chúng nó lại đập bàn ghế, hò hét liên hồi để chờ đón tin ấy. Hình như đập bàn ghế mỗi lúc
vui sướng đã thành thói quen của chúng nó thì phải.
Thầy không quát mắng bọn nó ồn như trước mà thay vào đó ông đứng đợi bọn nó lắng xuống mới lên tiếng:
Từ hôm nay các bạn chính thức thoát khỏi ách phát xít của tôi.
Theo tiền lệ chúng nó lại đưa tay đập bàn nhưng chưa kịp đập thành tiếng, chỉ mới đưa tay trong tư thế đập thì tất cả khựng lại.
DẠ…??? _ tin này có lẽ mới làm cho bọn nó thực sự sock, não của cậu đã phản ứng và cũng sững sờ không kém tụi nó.
Mới hôm qua đây thôi bọn nó còn muốn thoát khỏi ông thầy Khánh mà
chúng nó cho là phát xít này. Vậy mà bây giờ toại nguyện chúng nó lại
thấy sock đến thế? Cảm giác cơ thể cứ thiếu hụt đi phần nào đó. Tuy thầy hay la mắng và khuôn phép nhưng sự giúp đỡ của thầy dành cho tụi nó thì không hề nhỏ, miệng năm mồm bảy cứ kêu ghét nhưng đứa nào cũng nhận ra
điều đó. Đến cả cách thức thầy mắng bọn nó cũng thuộc lòng hết, những
câu thầy hay mắng, hành động thầy hay làm, đến thói quen ôm cặp của thầy khiến chúng nó buồn cười nhất và còn cả việc hễ đặt cặp xuống là y đúc
kèm theo câu: “Tôi kiểm tra bài cũ” khiến bọn nó không kịp chuẩn bị,… và rất nhiều điều khác nữa mà bọn nó chưa kịp nhớ ra.
Đứa nào cũng cúi gằm dấu đi đôi mắt ngấn lệ chỉ trực rơi ra chỉ cần một cái chớp mắt.
- Ngày mai sẽ có giáo viên khác chủ nhiệm lớp các bạn và cũng sẽ có thêm một giáo viên khác dạy Lí thay tôi.
Tất cả đều ngẩng dậy tròn mắt nhìn thầy làm lộ ra những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Nhỏ Lâm thì bắt đầu thút thít thành tiếng và cả
Như Quỳnh, lan dần ra cả lớp và cả đám con trai cũng rưng rưng, có boy
còn nước mắt ngắn nước mắt dài nữa. Cô chỉ muốn khóc thật to để vỡ òa
vào lòng thầy nhưng điều đó là vô thực với cô, nước mắt chỉ có thể chảy
vào trong chứ không thể ra ngoài. Cô đã bị tắc tuyến lệ từ cái ngày khóc ròng rã đó, đó cũng là lý do người ta thường gọi cô là đá cuội; bởi
chưa một ai thấy cô khóc hay nhỏ một giọt nước mắt cho một việc gì, cho
ai đó bao giờ.
- Tại sao lại như thế thưa thầy? _ cô bật dậy nói.
Thầy im lặng
Những đứa khác cũng đang chờ câu trả lời từ thầy.
- Em cần một lý do. _ cậu đứng dậy tiếp lời cô.
- Em cũng vậy! _ Kiên nói.
- Cả em! _ Kì Lâm.
- Và em!… _ cứ thế, bọn nó đều đứng dậy hết.
- Tôi không có gì để nói cả, mong rằng sau này các bạn sẽ học tập
thật tốt và chứng minh cho tất cả mọi người rằng D3 không có nghĩa là D. Hãy cố gắng trong cuộc thi Nam – Nữ sinh thanh lịch sắp tới, phải dành
chiến thắng để đem vinh dự về cho lớp, hãy nhớ chiến thắng trên vinh
quang v