iáo ưu tú, chiếc bằng tiến sĩ, cả danh dự của thầy đều bị kéo xuống
bùn. Hơn nữa nếu vụ này lộ ra ngoài cả công ty mình cũng gặp rắc rối lớn vì đã để chuyện này xảy ra.
- Chả lẽ cứ để cho hắn ta lộng hành? Phải bó tay sao?
- Còn một cách.
- Cách gì? Anh nói lẹ đi.
- Thương lượng.
- Bằng cái gì?
- Vật ngang giá.
- Vật ngang giá? _ cậu nhắc lại.
- Ưhm!
…o…
Hurt Lovers, Hurt, Hurt Lovers oh,
Don’t give up, Don’t, Don’t give up no,
Think of it
You can’t just let it go,
You gotta try,
You gotta try,
Cô đang ngồi ăn tối cùng nội thì chuông điện thoại đổ.
- Tôi nghe
“Cô rảnh không?”
- Không
“Haizzz lại có người muốn đổi gió, sau này đừng có trách sao tui không báo đấy!”
- Khoan đã, có chuyện gì? Nói lẹ đi.
“Muốn biết 5’ nữa gặp nhau ở công viên”
- Sao phải ra đó?
“Ờ vậy thôi.”
- Thôi được rồi, tôi đi.
“Tôi không chờ quá một phút nào đâu đấy”
- Tôi cũng thế, hứ.
- Con ra ngoài chút nha nội.
- Gặp thằng Gia Bảo chứ gì?
- Vâng.
- Á ah, ghê nhở.
- Cấm nội nghĩ bậy bạ! _ cô cầm đũa bắt chéo trước mặt nội.
- Thôi đi đi kẻo nó đợi.
Cô nguýt nội cháy mắt rồi mới chịu đi.
…
Công viên
- Cậu cũng đúng giờ đấy! _ cậu khoanh tay trước ngực đứng đợi sẵn.
- Cậu cũng thế còn gì. _ cô nói rồi ngồi xuống ghế. – Có chuyện gì nói lẹ đi!
- Cô phải nói cho tôi biết cô định làm gì về việc của thầy Khánh?
- Đó là việc của tôi, nhưng nhất định tôi phải cạch mặt vụ này mới được.
“Coóc” _ cậu ký đầu cô.
- Ui ya… sao cậu oánh tui?
- Biết ngay mà, chậc… tôi đã tìm hiểu chuyện của thầy rồi.
- Kết quả sao? _ cô lay tay cậu.
- Là thế này: @#$%@#$%@#$%…
- Cái gì? Cái lão cú mèo đáng nguyền rủa này, ông ta giám… _ cô đứng bật dậy, hai tay hình cú đấm.
- Bình tĩnh! _ cậu ấn cô ngồi lại xuống ghế.
- Bình tĩnh? Cậu kêu tôi bình tĩnh được ah? Chả lẽ để lão yên thân sao? _ cô như lò xo lại bật dậy lần nữa.
Cậu lại ấn cô ngồi xuống.
- Đã bảo là bình tĩnh mà.
- Vậy bây giờ tính sao? Ông ta là hiệu trưởng lại là một con quỷ cáo già chắc chắn sẽ không dễ đối phó. _ cô nói.
- Tôi gọi cậu ra đây cũng vì việc ấy đây.
- Cậu có cách rồi ah?
- Lại đây! _ cậu ngoắc tay kêu cô ghé tai lại.
- …….
- HẢ???
- Sụyt! _ cậu lại kéo đầu cô vào nói tiếp.
- Có chắc sẽ được không?
- Chưa thử thì sao biết được, cũng còn cách đó thôi.
- Ok! Đánh liều một phen vậy. _ cô chấp nhận. – Chừng nào thi hành?
- Mai.
- Vậy thôi, tôi về chuẩn bị đây.
- Này nhỏ! Cậu có phải chuẩn bị gì đâu mà phải chuẩn bị?
- Chuẩn bị tinh thần mai lên ảnh cho đẹp, hêhê.
- Khoan đã!
- Gì?
- Đợi tôi đi chung! Hì _ cậu chạy lại đi cùng cô, hai người vừa đi vừa dỡn qua dỡn lại.
Ngày mai sẽ là ngày đánh dấu sự hợp tác của đôi “Kim Đồng – Ngọc Nữ”
trong phi vụ đầu tiên, không biết có phối hợp ăn ý không nữa…?
- Na ơi Na! Na! _ cậu đứng ngoài cổng gọi.
- Ra liền ra liền! _ cô chạy ra mở cổng.
- Xong chưa đi với tui luôn?
- Her… hôm nay trời có giông tố hay bão lốc gì không đấy? Tốt nhẩy? Rủ tui đi học cơ đấy?
- Thì… bạn bè rủ nhau đi học là chuyện hết xức bình thường mờ! Xong rồi thì lên lẹ đi.
- Ờ đợi xí lấy cặp đã. _ cô chạy lẹ vào nhà lấy cặp rồi lại chạy ra.
- Let’s go! _ cô dang tay, hét lớn có vẻ rất vui.
……
- Chào cả nhà! _ cậu đưa tay chào.
- Chúc buổi sáng tốt lành! _ cô tiếp.
- Xấu hoắc chứ ở đó mà tốt lành gì! _ một đứa nói.
- Hai bọn mày cứ tí ta tí tởn ấy nhở? Mới đánh quả lẻ hay sao mà vui như hội vậy? _ Như Quỳnh đá đểu.
- No no! tao lúc nào chả vui thế, hề _ cô đưa một ngón tay lên lắc lắc.
- Mày vẫn còn tâm trí mà cười được hả? Đồ vô tâm! _ Kì Lâm không biết ở đâu ra chửi nó xối xả.
Cô đần mặt không hiểu mô tê cái chi chi.
- Mày… mày sao vậy?… Mà này, mắt mày… mày mới khóc phải không? Đứa
nào giám bắt nạt mày? Nói tao nghe để tao cạo đầu nó coi. _ cô ôm mặt Kì Lâm nói.
- Không cần! _ Kì Lâm hất tay cô ra.
- Hôm qua tôi với bả đi học về gặp thầy Khánh trên đường. _ Hoàng Lâm nói.
- Thầy sao rồi? _ cậu rối rít.
Bọn nó nghe được cũng xúm lại hết.
- Rồi sao? Thầy có nói gì với bọn mày không? _ một đứa hỏi.
Hoàng Lâm lắc đầu, ngồi xuống ghế.
- Bọn tao chỉ im lặng đi theo thầy thôi.
- Kết quả sao? _ cô nhảy vào hỏi.
- Gia đình thầy hoàn cảnh lắm!
Kì Lâm bắt đầu thút thít, Hoàng Lâm chyển mắt qua Kì Lâm rồi kể tiếp:
- Con thầy bị bệnh phải nằm viện, bao nh
