hoảng hốt nhìn cậu run rẩy :
-Kei…Cậu ấy đâu rồi Phong ? Kei đâu rồi ?
Reng…Reng…Reng…!!!!!!!!!
Chiếc đồng hồ báo thức trên bàn réo lên inh ỏi, đột nhiên nó bị một cái chân
thô bạo ló ra đá “bốp” một phát dã man, đáp thẳng vào tường rồi im luôn. Kei tung mạnh cái chăn lồm cồm ngồi dậy, vươn vai ngáp dài.
-Ồn ào quá đấy nhóc con !!! Buồn ngủ chết đi được…
Kei….
Đôi mắt trong veo ngơ ngác của Lucy nhìn Kei, nhòa nước, cô bé lao lại ôm chầm lấy cậu nức nở :
-KEI !!!….
Cậu nhóc trợn mắt bất ngờ, cơn buồn ngủ của cậu cũng dứt hẳn luôn. Sau một
lúc im lặng, cậu đưa tay lên ôm lấy cô bé đang run rẩy vào lòng. Lucy
vẫn ôm chặt Kei, nước mắt, nước mũi cô bé chảy ra giàn dụa làm ướt hết
cả chiếc áo của cậu, cô bé cứ thế, ôm chặt Kei và khóc nức nở.
Quả thật không còn biết phải diễn tả cảm giác mà Lucy đã trải qua như thế
nào vào trưa hôm qua. Chỉ có thể nói bằng hai từ “khủng khiếp”. Cô bé đã gần như sắp chết khi thấy Kei một mình ở ngoài con hẻm nhỏ, rồi cả lúc
thấy cậu người đẫm máu trong màn mưa lạnh buốt. Lucy đúng là gần như
chết đi sống lại rồi. Chỉ vì cô mà Kei và Phong mới gặp nguy hiểm. Nếu
Kei mà có mệnh hệ gì chắc Lucy sẽ không bao giờ tha thứ được cho bản
thân mình. Bây giờ thì cậu ấy đang ở đây, trước mặt cô và vẫn bình an vô sự. Lucy không thể kìm được nước mắt nữa …
-Nè ! Cậu khóc ướt hết áo tớ rồi Lucy. Nín đi nào !
Nghe Kei nói, Lucy càng khóc to hơn. Có lẽ vì mừng mà cũng có thể vì sợ nữa. Kei nhăn mặt, cậu không chịu được nữa, Lucy đang ôm chặt lấy cánh tay
bị thương của cậu làm cho cậu đau nhói, lấy tay vỗ vỗ nhẹ lên lưng Lucy, cậu ghé sát vào tai cô bé thì thầm:
-Buông tớ ra Lucy ! Cậu định ôm tớ như vậy cho đến khi nào đây. Đây là nhà thờ đó, nếu cậu muốn,
chúng ta nên tới một chỗ khác yên tĩnh hơn, thích hợp hơn, lúc đó tớ sẽ
để cậu ôm tớ thoải mái…
Lucy giật mình ngước lên, khuôn mặt cô bé đỏ ửng như trái cà chua. Vì mừng quá mà Lucy không biết rằng cô bé đã
lao đến đè ngửa Kei ra và ôm chặt lấy cậu từ nãy đến giờ. Bây giờ bình
tĩnh lại Lucy mới thấy xấu hổ ơi là xấu hổ, cô bé ngồi bật dậy lùi ra
xa, lắp bắp:
-Xin lỗi… xin lỗi, tớ…không cố ý…
Kei mỉm
cười thích thú nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô bé, còn Thanh Phong đang
liếc cậu trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống Kei ngay lập tức vậy.
Cái tội dám quyến rũ cô gái của thiên thần có phải là nhẹ đâu. Nhìn bên
cạnh Kei có hai cái chăn trắng tinh trải trên tấm nệm dưới sàn, Lucy mỉm cười một cách vô thức, cô bé quay lại nhìn Thanh Phong rồi nhìn Kei,
sao khuôn mặt hai người vẫn bình thản thế này…
-Sao thế nhóc con ? Có vấn đề gì à ? Kei hỏi Lucy tò mò.
-Đừng nói với tớ là…Tối qua… hai cậu ngủ ở đây đấy nhé !
Thanh Phong đưa tay gãi gãi đầu, còn Kei vươn vai ngáp dài….
-À…Biết làm sao được ! Kí túc xá hết chỗ rồi mà bên ngoài ban đêm mưa rét buốt, làm sao bọn tớ nỡ vất cậu nằm ngoài sân được.
Lucy thất thần, cô bé nhăn mặt tức tối, cái gã đáng ghét này, cậu ấy nghĩ
Lucy là chó con hay mèo con mà dám bảo là vất ngoài sân chứ ? Đang định
nói gì thì Lucy chợt sững người lại khi thấy nửa vai và cánh tay Kei
quấn băng trắng xóa, quay lại nhìn Thanh Phong, dưới cánh tay cậu cũng
có một dải băng trắng, mặt Lucy tối sầm lại.
-Kei, Phong…Hai cậu bị thương có nặng lắm không ?
-Chỉ là vết xước nhẹ thôi. Bọn tớ không sao ! Thanh Phong đi lại đưa tay lên xoa đầu Lucy mỉm cười.
-Hừm ! Lũ khốn đó làm gì có cửa giết bọn tớ…
Kei đưa tay lên gạt vạt tóc dài rủ trên mặt, ánh mắt cậu bổng trở nên sắc
lẻm. Lucy rùng mình, cô bé hơi lạnh người khi nhớ lại cảnh tượng hôm
qua. Kei đã chém gục hết đám sát thủ đó một cách tàn nhẫn và nhanh
chóng. Đó là điều mà một cậu học sinh bình thường không tài nào làm
được. Thậm chí ngay cả anh Bạch Dương-đệ tử ruột của bác Hoàng Long cũng không có được khả năng đó, anh ấy cũng không có đủ can đảm để xuống tay với người khác một cách dã man như vậy…
Kei thực sự là người như thế nào ? Ở cậu ấy có bí mật gì mà Lucy chưa biết được. Thấy cô bé ngồi ngây người nhìn cậu mà mặt tái mét. Kei đứng dậy lạnh lùng đi ra ngoài.
-Lucy ! Theo tớ nào. Tớ đưa cậu xuống nhà ăn. Tối qua không ăn gì chắc cậu đói lắm rồi !
-Ờ….
Đúng là Lucy đói lắm rồi, cô bé ngồi một lát mà đã giải quyết gọn hai tô cháo to đùng. Sau khi ăn sáng xong, Lucy lại được giao cho một vị sơ
tên Macta để cô ấy chăm sóc vết thương cho cô. Cây gậy sắt của gã sát
thủ giáng xuống đã để lại một vết tím đen trên vai Lucy, miếng cao được
dán vào cũng làm cô bé đau nhói. Bước ra khỏi phòng y tế của nhà thờ, cô bé đã thấy Thanh Phong chờ sẵn bên ngoài, cậu đi lại gần Lucy mỉm cười, đưa tay đặt lên vai cô bé lo lắng :
-Có đau lắm không Lucy ?
-Tớ không sao ! Kei đâu rồi, vết thương của các cậu có nặng lắm không ? Đã thay băng chưa?
-Bọn tớ không sao đâu. Kei ra ngoài có chút việc rồi. Tạm thời Lucy hãy ở
lại đây nhé