Polly po-cket
Em Không Hiểu Lòng Anh

Em Không Hiểu Lòng Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324942

Bình chọn: 9.00/10/494 lượt.

con không tài nào đoán được. Vậy thì đành đi một bước tính một bước - Tôi đột ngột đứng dậy, nắm tay Hoàng Khải lôi đi – Cảm ơn ba đã kể cho chúng con nghe. Chúng ta về!

Hoàng Khải đã trở thành một con rối vô tri vô giác mặc cho tôi kéo đi xềnh xệch. Tôi đau lòng nắm chặt bàn tay đang run rẩy, ướt đẫm mồ hôi của em trai. Lúc này đây phải có một người mạnh mẽ để chống đỡ, và người đó chỉ có thể là tôi. Dù sự thật tàn khốc như thế nào thì ngoài việc đau lòng cho người mẹ quá cố của tôi, trong tôi không hề có chút thương xót gì cho ba và dì. Nhưng Hoàng Khải thì khác, hai người đó chính là tượng đài vững chắc trong lòng nó, bây giờ tất cả đã vỡ vụn không còn một vết tích.

- Chị Vy! Làm sao đây? Em làm sao đối mặt với mẹ... – Hoàng Khải níu người lại, ánh mắt ngập tràn thống khổ

- Dì mãi mãi là mẹ của em, chúng ta có thể ghét bỏ người ngoài, nhưng không thể ghét bỏ ba mẹ mình. Như chị đây, chị không thương ba, nhưng không có quyền phán xét ông. Không ai sinh ra được lựa chọn ba mẹ cho mình, em phải chấp nhận sự thật này.

- Nhưng hai người họ đã ra tay giết người. Giết người đó...

- Khải! Em hãy nghĩ theo một chiều hướng khác, nếu họ không ra tay thì sẽ không đến được với nhau, như vậy sẽ không có em. Nếu họ không ra tay, chị đã không thể gặp Thanh Phong, không thể có một tình yêu khắc cốt ghi tâm, không thể có Hy Hy. Vậy chẳng phải chúng ta đều là một phần trong tội lỗi của ba và dì sao? Chị biết nói vậy là rất miễn cưỡng nhưng lúc này đừng trách họ nữa, bây giờ chúng ta chỉ có thể đối mặt trả nợ cho họ mà thôi.

- Chị Vy! – Hoàng Khải ôm chầm lấy tôi, bật khóc

Đây là lần đầu tiên tôi thấy em trai khóc. Lúc còn nhỏ ngay khi đánh lộn với đám con nít trong xóm, bị ba lôi về đánh cũng không thấy nó rớt một giọt nước mắt. Lớn lên thất bại trong tình yêu, mất tất cả trong một đêm, khi nó ngồi tâm sự với tôi, tôi cũng không thấy nó rơi lệ. Đứa em trai này, một khi đã khóc, nghĩa là đã quá đau, đã tổn thương quá lớn rồi. Tôi không hiểu sao lúc này tôi lại có thể bình tĩnh đối mặt với mọi việc như vậy, là do bản năng của một người chị, hay vì những loại đả kích này tôi đã quá quen rồi. Tôi chỉ có thể cảm thấy trong tim mình có một lỗ hổng, càng lúc càng lớn toạc ra, làm cả người tôi lạnh toát. Bây giờ tôi đã có câu trả lời tại sao tôi và Thanh Phong mãi mãi không thể bên nhau. Nếu anh có cố quên ba tôi là người ra tay muốn giết chết anh và ba của anh, thì những người xung quanh sẽ ngày ngày đêm đêm ở bên cạnh nhắc nhở anh. Yêu con gái của kẻ thù, tôi tưởng những chuyện đó chỉ có trên phim ảnh thôi. “Thanh Phong, khoảng thời gian hơn ba năm nay anh đã quá mệt mỏi rồi. Là do em không hiểu anh, chỉ biết trách móc anh. Nếu em biết sớm hơn, có lẽ sẽ ngoan ngoãn rời bỏ anh mà không níu kéo.”

Tôi và Hoàng Khải trở về nhà. Trong nhà là một mảnh yên tĩnh, trong lòng tôi lóe lên một cảm giác bất an. Hy Hy! Con gái của tôi! Nhanh chóng chạy vào nhà, tôi vừa gọi “Dì! Dì!” vừa lao vào phòng. Một trận rét lạnh lướt qua người tôi. Trong nôi trống không. “Con gái của tôi đang ở đâu?”. Tôi chạy khắp nhà, dù căn nhà đó nhỏ như lỗ mũi, nhưng tôi không muốn bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.

- Chị! – Hoàng Khải run run chỉ tờ giấy đặt trên bàn

“Tao cần đứa con của mày để cứu ông ấy. Đừng trách tao, có trách là trách mày dù biết mọi việc nhưng vẫn không ngăn cản âm mưu xấu xa đó. Mày không phải là con người.”

Tôi run rẩy buông rơi tờ giấy. Hoàng Khải vội vàng nhặt lên. Sau đó nó đưa ánh mắt khó hiểu nhìn tôi. Tôi lắc lắc đầu, tôi không biết gì hết. Tôi khổ sỡ ngồi sụp xuống nền nhà, trong đầu cố gắng xử lý hàng loạt thông tin. Usb! Tôi bỗng nhiên nhớ đến nó. Có lẽ nó sẽ có câu trả lời. Tôi vội lục tung ngăn kéo lôi nó ra, mở máy tính lên kết nối. Trong đó chỉ có một tập tin duy nhất, là một file video. Tôi biết rằng khi mở lên, tôi sẽ không thể quay về cuộc sống bình thường được nữa. Có lẽ ngay cả những kỉ niệm đẹp mà tôi cố gắng chôn giấu trong tim cũng sẽ bị cướp sạch, nhưng vì đứa con bé bỏng, tôi có thể đánh đổi cả mạng sống, há gì chỉ là niềm vui cuộc sống. Tôi đưa chuột bấm vào file đó....



Camera được đặt trong túi xách của người thứ hai, theo tôi có lẽ là Minh Trường. Người còn lại là Chủ tịch tập đoàn K, đứng cạnh ông vẫn là hai người quen thuộc. Và ngạc nhiên là không có Thanh Phong.

- Ông hẹn tôi không biết có chuyện gì? – Chính là giọng nói của Minh Trường

- Cậu nên rút lui đi!

- Sao tôi phải nghe lời ông?

- Cậu định chống đối lại ta? – Ba của Thanh Phong bình thản hỏi

- Theo ông tôi được lợi gì?

- Không được gì, nhưng giữ được những thứ thuộc về cậu. Cậu nghĩ rằng thằng nhóc kia đấu lại với tôi sao?

- Hừ, Chủ tịch Bắc đã là thông gia nhà đó. Ông còn có ý định mua cổ phần của ông ta?

- Nhưng với cái này – Ba Thanh Phong đưa một cái dĩa cho anh Vinh – lão ta chắc chắn phải bán.

Anh Vinh tiến tới tivi, cho đĩa vào đầu DVD. Cảnh tượng trong cái