n đến không thốt nổi câu gì, anh vẫn giữ nguyên nụ cười ấy.
"Mới không nói chuyện có một ngày mà quên tôi mau vậy hả? Tôi không có chút ấn tượng gì với Băng sao?"
Hải Băng vẫn đơ người ra, miệng há thành chữ o, chẳng biết chàng trai này là ai mà hết lần này đến lần khác xuất hiện một cách đột ngột như thế, Lam Linh thấy bạn mình chưa thể kéo hồn vía về đúng chỗ nên ra tay.
"Băng, người ta hỏi kìa, sao không phản ứng gì hết vậy?"
"A...kẹo." Cuối cùng Hải Băng cũng nhớ ra mình còn nợ cậu ấy một cây kẹo, chạy vội vào lớp lấy trong tập ra một cây kẹo mút đưa cho cậu ấy.
"Của bạn!"
Anh chàng nhìn cây kẹo nằm vỏn vẹn trên tay mình, có chút hụt hẫn, chắc thứ anh muốn không phải kẹo.
"Ừ, không ngờ bạn trả tôi kẹo thật."
"Tôi nợ người ta nên nhớ rõ lắm, dù sao cũng cảm ơn bạn." Nói xong Hải Băng quay qua Lam Linh: "Nhớ làm cho Băng trước chiều mai...nhớ đó."
Không để ý đến nét mặt anh chàng bị mình xem như là không khí đang có biểu hiện thế nào, Hải Băng thản nhiên vào lớp.
Lát sau ở căng tin, Lam Linh nhìn Hải Băng với nhiều ngụ ý.
"Tôi không có chút ấn tượng gì với Băng sao?" Lam Linh cố ý nhấn mạnh chữ 'tôi' và chữ 'Băng', làm cho Hải Băng thẹn thùng mặt đỏ bừng lên.
"Thôi nhe, Băng không giỡn đâu."
"Gì vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?" Thiên Nghi vẫn nhanh nhảu tiếp chuyện, tính tò mò của cô nàng không bao giờ bỏ được, nhất là chuyện của Hải Băng.
"Thì có một anh chàng cực kì phong độ có tình ý với Hải Băng nhà ta chứ gì nữa." Lam Linh cười tủm tỉm rồi hướng mắt về phía Hải Băng đang cố cắm đầu vào ly nước vẻ không quan tâm.
"Băng! Hẹn hò mà không cho Nghi biết gì hết vậy?" Mắt Thiên Nghi sáng rực lên, Tiểu Quỳnh cũng không chịu im lặng nữa, cuộc bàn tán về anh chàng kia bắt đầu xôn xao.
"Là thằng nào vậy?"
Hải Băng vẫn im lặng chưa chịu công khai bất cứ chuyện gì, để mọi chuyện cho Lam Linh tiếp tục bi diễn.
"Băng còn đem kẹo tặng cho người ta làm vật đính ước."
"Trời! Linh nói gì vậy? Đâu có...vật đính ước gì chứ, là kẹo thôi mà."
Thiên Nghi bắt đầu máu sôi sùn sụt, cả vật đính ước cũng đưa rồi mà Hải Băng vẫn giấu mình, tức chết đi được.
"Hải Băng! Định giấu Nghi thế sao? Nói nhanh, là ai?"
"Không phải tặng mà là trả, vì Băng có nợ bạn đó cây kẹo nên trả thôi, mọi chuyện đơn giản hết sức mà mọi người làm phức tạp không à."
Nhưng đôi khi chính cái đơn giản kia mới là cái phức tạp nhất.
Chiều tối trời âm u, mây đen che kín bầu trời, mấy hôm nay mưa liên tục, tối cũng chẳng có ngôi sao nào để ngắm, Thiên Nghi ngồi trên bàn thơ thẩn, quơ vội bàn phím chẳng biết làm gì nên đóng lại, hình ảnh người con trai ấy lại ùa về, nét mặt như khiêu khích, giọng nói trầm lặng và cuối cùng là ánh mắt cuốn hút, hoàn toàn có dư khả năng đánh đổ bao cô gái, và tất nhiên, trong đó có cả Thiên Nghi.
Tiểu Quỳnh đến nhà Lam Linh ai ngờ trời mưa nên phải ngủ lại đó, nhìn con bạn mình cứ ăn uống không vơi, Tiểu Quỳnh vội ngăn.
"Trời ơi! Ăn gì mà ăn hoài vậy hả? Đừng có ăn nữa!"
"Chỗ người ta ăn mà phá hoài, biết trời đánh tránh bữa ăn không?" Lam Linh bỏ tô cơm xuống bàn, nhìn Tiểu Quỳnh đang ngắm nghía mình, cô lấy tay sờ khắp mặt: "Mặt tôi dính gì sao?"
"Linh nhìn đi, sắp mập ra rồi đó, đừng ăn nữa, lại có chuyện buồn hả?"
"Tại tôi buồn vậy thôi."
Tiểu Quỳnh lắc đầu như không hài lòng cho lắm, chẳng biết khuyên thế nào nó mới nghe. Im lặng lâu, Tiểu Quỳnh ngập ngừng như muốn nói đều gì đó.
"Linh...Linh vẫn còn...Là chuyện của Đăng Khôi đó." Lặng nhìn Lam Linh, Tiểu Quỳnh chờ câu trả lời, tuy không dám hỏi nhưng lần này đành liều một phen, chứ cứ kéo dài hoài không tốt tí nào cho cả ba người.
"Chín năm rồi... Mối tình đơn phương của tôi kéo dài suốt chín năm, nụ cười, nước mắt gì cũng có...uỳnh à, chắc tôi ngu lắm đúng không?"
Ánh mắt Lam Linh đã mọng nước, nhưng dòng lệ nghẹn ngào trên khóe mắt có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, ánh mắt buồn bã, tuyệt vọng làm người mạnh mẽ như Tiểu Quỳnh cũng cảm thấy đau xót. Tiểu Quỳnh nắm lấy tay bạn, nói lên lời an ủi thật lòng. "Tìm một người khác mà yêu thương đi!"
Với Thiên Nghi thì Lam Linh là người rất trọng tình cảm, đôi khi tính tình đó làm Thiên Nghi phải ngưỡng mộ không nói nên lời. Lam Linh vừa tốt bụng, thật thà, thẳng thắn và hơn hết, luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác khi họ cần. Điều đặc biệt nhất ở Lam Linh, một con người vô cùng chung tình, Thiên Nghi cho rằng Lam Linh là người chung tình số một trên thế gian mà cô từng biết. Nhưng cô nào biết, khi yêu, con gái luôn như thế và sau này, cô cũng nằm trong số đó.
Ngày hôm sau, sinh nhật Đại Phong, anh ấy mời mọi người đến tham dự trong một nhà hàng kiểu tây thật sang trọng, nhóm Ngũ Long Công Chúa được ngồi cùng bàn. Vì đã quen biết được gần hai năm, nên Đại Phong hiểu quá rõ tính tình của nhóm, không ai ăn mặc kiêu sa, hoa lệ, ai cũng bình thường như đi một buổi tiệc nào đó. Chỉ có Ngọc Diệp luôn luôn ở tư thế sẵn sàng xuất hiện trước công chúng, váy ngắn ngang gối, giày cao gót màu đỏ sang trọng...
"Trước hết, cảm ơn mọi người đã đến dự buổi tiệc này." Đại Phong vừa dứt lời tiếng vỗ tay ầm ầm như sóng