i rồi hắn cúp máy, đầu óc hắn thật sự vô cùng rối bời,
hôm nay thật là một ngày quái quỉ gì không biết, tại sao mọi
chuyện lại xảy ra một cách quá đột ngột, một tên con trai như
hắn cũng khó mà chấp nhận được, nhưng ngay lúc này đây hắn
phải bình tĩnh, thật sự bình tĩnh.... Hắn biết rằng trong
tình trạng bây giờ thì hắn cần cứu em gái trước...
- Nunu, lên đây! _ Sa quay xuống phía dưới hội trường và chỉ vào Nu.
Nu vốn là một cô gái thông minh và xảo quyệt, và nhỏ hiểu Sa
đang gọi nhỏ lên để làm gì, đơn giản là Sa còn"bận" cầm dao,
và người thực hiện trò chơi này sẽ là Nu.
- Bạn tốt! Bắt đầu đi!
Sau sự ra hiện của Sa, tức thì một cái tát giáng thẳng xuống một bên má Bu..
...Chát...
Tiếng động phát ra đanh thép đủ để hiểu cái tát mạnh như thế nào. Bu ngã xuống nền đất lạnh, má đau buốt, đỏ ửng in hằn
năm ngón tay.
- Ngồi dậy! _ Sa ra lệnh _ sao? Vui chứ, mới có một phát tát mà đã không chịu nổi à?
Bu ngồi dậy, nói đúng hơn là quỳ, quỳ trước mặt bọn chúng.
- Dừng lại đi! _ tiếng nói phát ra từ một người, đó là Han.
Nhìn thấy cảnh Bu bị bọn người đó đánh, cậu thật sự không
thể chịu đựng được, không riêng gì Han, bất cứ ai cũng thế
thôi, nhìn thấy cảnh đó không ai là không động lòng, chỉ có
những con người tàn nhẫn mới có thể ra tay mạnh như vậy. Han
tuy là một người khá dịu dàng nhưng khi cậu đã tức giận thì
cũng vô cùng đáng sợ, lúc đó cậu sẽ chẳng khác gì Ken, hai
con mắt sáng rực, và tóc thì.. dựng đứng cả lên.
Sa lia ánh mắt xuống nhìn Han, nói bằng giọng lạnh lùng và tàn nhẫn:
- Nếu anh dám xông lên đây, tôi sẽ chết! _ vừa nói nhỏ vừa dí
con dao vào tay mình,máu lại tiếp tục rỉ ra. Nhưng nhỏ không
thấy đau, vì nỗi đau trong lòng đã che lấp tất cả.
- Cô nghĩ mình là ai? Cô chết thì tôi cũng chẳng quan tâm!
Nói rồi, Han rảo bước tiến lên trên.
- Han, đừng làm bậy, đứng im ở đó đi! _ Bu dùng hết sức mà hét lên. Nhỏ biết rằng Sa là người đã nói là sẽ làm, nhỏ có thể làm tất cả mọi
thứ nhỏ muốn,...
- Nhưng....
- Nếu anh còn tiến lên,
thì sau này chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào nữa! Nếu Sa
chết, anh nghĩ em có thể sống tiếp mà không bị lương tâm dày
vò hay sao? Anh yên tâm, em không sao đâu...
Những lời đó của
Bu khiến Han phải suy nghĩ rất nhiều, nhưng cậu vẫn vô cùng phân vân, có nên hay không nên? Thế nào mới đúng đây?
- Thôi cái trò sến súa đó đi được rồi đấy! _ Sa cười nói _ Nu, tiếp tục đi.
Nu cũng mỉm cười nham hiểm rồi nhỏ từ từ nâng cằm Bu lên. Bu
nhìn lại bằng ánh mắt vô hồn, nhưng không hề sợ sệt...
...Chát...
Bu thấy má mình rát bỏng.
...Chát...
Bên má còn lại cũng chịu chung số phận, cái tát mạnh đến nỗi khóe miệng cũng đã rỉ máu.
...Chát...
Buốt, buốt quá, thật sự là rất đau, tưởng chừng như không thể chịu nổi nữa, cái đau vượt mọi sức tưởng tượng. Bu cố gắng
không để bật khóc, tay nhỏ bám chặt vào gấu váy, run run.
"Tại sao cậu lại lì lợm như vậy? Tính mạng của tôi quan trọng
với cậu thật sao? Không, cậu là đồ giả dối, tôi không thể tin
cậu..." _ theo dõi từng cái tát giáng xuống mặt Bu, Sa cũng
bắt đầu cảm thấy hoang mang.
Nu càng đánh càng "hăng", nhỏ là đứa nhẫn tâm nhất trong ba
nhỏ Sa, Nu, Li. Bên dưới các học viên cũng hoang mang không kém,
những tiếng xì xào bỗng ngưng bặt, ai nấy đều dán vào cô hội
trưởng nhỏ bé đang yên lặng hứng chịu từng phát tát.
...Chát...
Một bên má bật máu cho dấu tay hằn quá mạnh.
...Chát...
Đầu óc Bu như tê dại đi, chưa bao giờ nhỏ cảm nhận rõ ràng
cái đau đến thế này. Trong tâm trí nhỏ thật sự mong một người, một người sẽ đến cứu nhỏ, để nhỏ không phải chịu đựng nỗi
đau thể xác như thế này.
...Chát...
Bây giờ thì nhỏ
hoàn toàn tê dại, các tri giác như đã tê liệt, không còn cảm
thấy gì nữa, chỉ là cảm giác tê tê ở hai bên má, khi cái đau
đã vượt quá giới hạn chịu đựng.
"Bu, em phải cố lên, anh
sẽ nghĩ cách cứu em!"_Han nắm chặt tay lại, móng tay đâm vào da thịt đau nhói. Sau đó, cậu cũng chạy về đằng sau, theo Kun.
- Chìa khóa đây! Mau mở cửa đi!_Kun hớt hơ hớt hải đưa chìa
khóa cho Ken, Ken bật dậy như thấy vàng, hắn cầm cái chìa khóa mở thật nhanh.
Tạch.
Vậy là cán