Học Viện Milky Way

Học Viện Milky Way

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326601

Bình chọn: 8.00/10/660 lượt.

́m học viên lại nhao nhao lên:

- Hiệu trưởng làm sao? Hiệu trưởng làm sao? _ đứa giật tóc
đứa véo má, đứa bóp cổ Tin khiến hắn khó chịu muốn chết.

- Thì Hiệu trưởng bị bệnh tim đó!

- E hèm.. Cô không sao hết, đừng nghe Tin nói linh tinh, mau chuẩn bị đi học đi.

- Vâng ạ! _ lũ học viên ngoan ngoãn vui vẻ khoác tay nhau đi lên
KTX làm vscn và thay quần áo, có vẻ như hôm nay... trời lại
nắng.

Chỉ có Sa là không biết nên làm gì. Thật sự bây giờ nhỏ
thấy rất hối hận và không biết phải đối mặt với mẹ mình như
thế nào. Cũng tại nhỏ nông nổi. Nghe Tin nói mẹ nhỏ bị bệnh
tái phát nhỏ lại càng hối hận hơn. Đúng là lúc người ta tức
giận thì lí trí dường như không nghĩ được điều gì khác ngoài
những ý nghĩ tiêu cực. Thật ra đêm qua nhỏ không ngủ được. Nhỏ
cứ trằn trọc, suy nghĩ mãi về lời Ken nói. Nhỏ cũng nhận ra
nhiều điều, nhưng một phần nhỏ vẫn còn giận mẹ.

Đang lưỡng lự không biết có nên gặp Hiệu trưởng không thì bà đã lên tiếng:

- Sa, vào phòng Giám hiệu gặp ta một lát.

Nói rồi bà đi thẳng. Sa nhìn theo, trong đầu hiện lên nhiều dấu hỏi.

Nhìn Bu ngủ trên giường bệnh, hai má vẫn sưng lên mà Mi thấy
giận quá, giận đứa nào dám đánh Bu. Nhìnđồng hồ, Mi nhoài
người dậy. Dù sao thì cũng chỉ bị gãy xương bả vai, vẫn đi
học được. Tuy có thể xem lại video giảng bài của các giáo viên nhưng nhỏ không thích ở quá lâu trong cái phòng y tế này, thế
là nhỏ xuống giường.

- Em thấy sao rồi? _ chị y tábước vào ân cần hỏi và đặt khay thức ăn trên bàn.

- Em khỏe rồi, em muốn đi học.

Thực ra còn một lí do nữa, là để hỏi tội mấy đứa dám ăn hiếp Bu đó mà.

- Bác sĩ nói em cần nghỉ ngơi thêm.

Đặt khay thức ăn xuống xong chị y tá quay fa thì đã thấy nhỏ
đi đâu mất tiêu rồi. Chị đành thở dài, trông nó khỏe thế thì
chắc chả sao đâu.

- Đại tỉ!

- Khiếp giật cả mình.

Mi vừa bước ra thì đã thấy ba đệ đệ nghênh tiếp rồi. Sau đó
mấy thằng thi nhau dìu nhỏ đi khiến nhỏ vừa vui vừa bực, không
biết nên khóc hay nên cười đây.

- Mi, Bu và Ken sao rồi??? _
bây giờ Na mới xuất hiện, chả là hôm qua mệt quá nhỏ ngủ liền một mạch đến bây giờ mới dậy, nghe lũ học viên kể chuyện thì hốt hoảng chạy xuống đây luôn.

Trông thấy Chen, Dark, Teo thì nhỏ ngạc nhiên lắm, hai mắt trố ra như sắp rớt đến nơi

_ _ _

Phòng Giám hiệu.

Im lặng, im lặng, và im lặng. Cả hai người đều không biết phải nói gì trước. Cuối cùng bà Lisa đành đưa cho Sa một mảnh
giấy, không, đó là một bức thư.

Sa nhận lấy bức một cách e dè, đó chính là bức thư mà bà Lisa thức trắng cả đêm qua để
viết, dĩ nhiên nó không dài đến mức phải thức cả mấy tiếng
đồng hồ để viết, nhưng bà đã suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ xem
mình có nên đưa bức thư này cho Sa hay không.

- Nếu không có việc gì nữa... _ Sa ngập ngừng.

- Ừm, CON có thể ra.

Sa ngây người vì câu nói vừa rồi, nhỏ lững thững bước ra ngoài, vừa đi vừa mở lá thư ra một cách hồi hộp.

"Con gái! Ta yêu con!" _ đó là tất cả nội dung của bức thư.
Ngắn gọn. Không hoa mỹ, không cầu kì, không giải thích. Nhưng nó lại khiến choai đó rơi nước mắt. Giọt nước mắt của hạnh
phúc!

.

.

.

Ken đã được chuyển đến phòng
nghỉ. Hiện tại chỉ có bệnh nhân Bu và bệnh nhân Ken trong căn
phòng đó. Cả hai đều đang ngủ say.

Bu là người mở mắt ra
đầu tiên. Vết thương ở má đã dịu đi rất nhiều do được bôi
thuốc nên nhỏ không còn cảm thấy đau nữa.

Nhỏ nhìn quanh,
tặc lưỡi, lại là phòng y tế. Nhưng nhỏ còn ngạc nhiên hơn khi
nhìn sang giường bên cạnh, cái mặt hắn đập vào mắt.

Hắn
đang nằm nghiêng, quay mặt về phía giường nhỏ."Sao hắn lại ở
đây nhỉ?" Bu thắc mắc. Nhỏ cứ chăm chăm nhìn hắn. Không hiểu sao lại thấy ấm áp hơn, có lẽ là do hắn đồng cảnh ngộ. Mà nhìn hắn cũng đẹp trai đó chứ. Mũi thẳng tắp, làn da đẹp, khuôn
miệng quyến rũ, ngũ quan khá hoàn hảo, nhưng sao lúc ngủ mà
đôi lông mày vẫn nhíu lại nhỉ? Tự dưng nhỏ thấy tim mình đập
mạnh quá. đó nhỏ nhắm tịt mắt lại, mặc kệ haimá đang đỏ ửng lên, không rõ là do vết th

Bất thình lình hắn mở mắt dậy, làm nhỏ cũng... giật mình
theo, liền sau đó nhỏ nhắm tịt mắt lại, mặc kệ hai má đang đỏ ửng lên, không rõ là do vết thương hôm qua hay là do đâu nữa.

- Ủa. Mình vẫn chư


XtGem Forum catalog